Định hướng nghề nghiệp 4.0
Quà tặng diệu kỳ

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
Ngày gửi: 19h:21' 20-03-2024
Dung lượng: 1.1 MB
Số lượt tải: 4
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
Ngày gửi: 19h:21' 20-03-2024
Dung lượng: 1.1 MB
Số lượt tải: 4
Số lượt thích:
0 người
Table of Contents
Lời giới thiệu
Về Spencer Johnson Tác giả Quà tặng Diệu kỳ
Điều gì đã xảy ra?
Câu chuyện về Quà Tặng Diệu Kỳ
Sống cho Hiện tại
Học từ Quá khứ
Lên kế hoạch cho Tương lai
Quà tặng diệu kỳ
BIẾT SỐNG TRONG HIỆN TẠI
BIẾT HỌC TỪ QUÁ KHỨ
BIẾT HOẠCH ĐỊNH CHO TƯƠNG LAI
Những điều để lại...
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách : Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach
“Món quà quý giá và kỳ diệu nhất
mà cuộc sống ban tặng cho mỗi chúng ta”
Lời giới thiệu
“Cuộc sống không bao giờ là bế tắc thực sự nếu con người dám rời bỏ những lối mòn và dũng
cảm tìm ra những giá trị mới.”
- Khuyết danh
“Quà tặng diệu kỳ” là một câu chuyện thú vị về cuộc hành trình gian nan của một chàng trai,
khi phải đối diện với những thử thách, thất bại trong cuộc sống, đã cất công đi tìm món quà đặc
biệt, một món quà bí ẩn và khó tìm.
Tại sao chàng trai và sau đó là rất nhiều người nữa lại muốn đi tìm món quà đó? Vì theo lời
một lão ông thông thái, thì đó chính là món quà quý giá nhất mà Con Người có thể có được. Nó
chứa đựng bí quyết làm thay đổi ý nghĩa cuộc sống, đem lại hạnh phúc và thành công cho con
người.
Đây là câu chuyện rất thực tế và hữu ích cho cuộc sống hiện tại của chúng ta. Khi cuộc sống,
công việc gặp khó khăn, trải qua những thất bại, trả giá cho niềm tin, những tổn thương về tinh
thần, tình cảm, chúng ta luôn mong muốn tìm lại được sự thanh thản trong tâm hồn, tìm lại
được nghị lực và sức sống mới, muốn khẳng định được mình, đạt được thành công và hạnh
phúc trong cuộc sống. Nhưng chúng ta thường phải tốn rất nhiều thời gian và công sức, thậm
chí có người phải trả giá đắt hơn, để có thể tìm ra phần nào của lời giải.
Và một số người đã tìm ra được khi còn trẻ. Một số thì vào tuổi trung niên. Một số khác thì
mãi tận khi đã lớn tuổi. Và cũng có rất nhiều người không tìm thấy được trọn vẹn và chấp nhận
sống với dằn vặt, khổ đau.
Câu chuyện trong cuốn sách Quà tặng diệu kỳ của Tiến sĩ Spencer Johnson sẽ giúp bạn tìm
được cách tư duy mới, một hướng đi đúng nhất, một lời giải giúp bạn khám phá ra những chân
lý và giá trị vĩnh hằng của cuộc sống, vốn luôn tồn tại mà chúng ta - đôi khi vì băng qua quá
nhanh trong cuộc sống - đã vô tình lãng quên.
Quà Tặng Diệu Kỳ được Spencer Johnson hoàn thiện năm 2003, được các hãng thông tấn
bình chọn là cuốn sách độc đáo nhất, phát triển từ ý tưởng của cuốn sách nổi tiếng The
Precious Present của ông xuất bản năm 1984, được dịch ra hơn 40 thứ tiếng và phổ biến trên
toàn thế giới.
Mong các bạn qua câu chuyện ý nghĩa, sâu sắc này sẽ tìm ra Quà tặng diệu kỳ của mình để
thành công hơn trong công việc và có được hạnh phúc thực sự trong cuộc sống để đạt được
ước mơ.
- First News
Về Spencer Johnson
Tác giả Quà tặng Diệu kỳ
Tiến sĩ Spencer Johnson là một trong những tác giả nổi tiếng nhất với các tác phẩm khám
phá cuộc sống và cách sống được hàng triệu độc giả trên toàn thế giới yêu thích, mến mộ. Đó là
những cuốn sách đã và đang thuộc hàng bestselling do Thời báo New York Times bình chọn như
“Quà Tặng Diệu Kỳ” (The Present), “Có Nên hay Không” (Yes or No), “Phút Nhìn Lại Mình“ (One
Minute for Yourself), “Phút Dành Cho Cha” (The One Minute Father), “Phút Dành Cho Mẹ” (The
One Minute Mother), “Phút Dành Cho Thầy” (The One Minute Teacher), “Who Moved My Cheese?”,
“The Precious Present”…
Các tác phẩm độc đáo của ông đã mang lại cho độc giả mọi lứa tuổi những khám phá mới, thú
vị và rất hữu ích về cách sống, cách hoàn thiện bản thân. Bằng những chân lý giản dị nhưng rất
mới mẻ và thực tế, chúng hướng bạn đến thành công và hạnh phúc trong cuộc sống. Thú vị,
tinh tế và đầy ý nghĩa. Đó là những gì mà tác phẩm của ông để lại trong lòng người đọc. Chúng
chứa đựng những câu chuyện thực tế, những bài học đi thẳng đến trái tim, làm bừng tỉnh tâm
hồn, nhận thức, chỉ ra các giải pháp đơn giản, tối ưu cho những vấn đề phức tạp mà chúng ta
đang phải đối mặt trong cuộc sống hiện tại. Các giá trị ấy mang tính triết lý sống sâu sắc và
mãi tồn tại với thời gian.
Sau khi tốt nghiệp Khoa Tâm lý học của trường Đại học Southern Califonia, Tiến sĩ Johnson
tiếp tục theo học ngành y tại trường Y khoa Hoàng Gia và hoàn tất chương trình sau quá trình
thực tập tại bệnh viện Mayo và trường Y dược Harvard.
Ông đã từng là Giám đốc Truyền thông cho Medtronic - một trong những công ty đồng phát
minh ra thiết bị điều hòa nhịp tim, là nhà nghiên cứu tâm lý tại Viện Nghiên cứu Tổng hợp và
là Chuyên viên tư vấn của Trung tâm nghiên cứu Nhân học. Hiện tại, ông là Ủy viên Hội đồng
tại trường Đại học Kinh doanh Harvard.
Những tác phẩm nổi tiếng của ông được các cơ quan thông tấn hàng đầu như CNN, Today
Show, Time, BBC, Business Week, New York Times, Reader's Digest, Wall Street Journal, Fortune,
USA Today và Hiệp hội Báo chí Quốc tế đánh giá như là những “liều thuốc tinh thần” cho con
người trong cuộc sống hiện đại. Bên cạnh đó, ý tưởng trong các tác phẩm của Spencer Johnson
còn được đưa vào thảo luận, giảng dạy về nhân văn và quản trị kinh doanh ở nhiều chương
trình cao đẳng, đại học và sau đại học.
Những tác phẩm của ông đã được độc giả trên toàn thế giới yêu thích và vận dụng thành
công vào cuộc sống thực tế của mình - trở thành kim chỉ nam tư duy sống của nhiều thế hệ.
Điều gì đã xảy ra?
M ột buổi trưa, Bill Green bất ngờ nhận được cú điện thoại của Liz Michaels, một người bạn
thân từng làm việc với anh cách đây một năm. Qua giọng nói của Liz, anh thấy dường như cô
đang rất căng thẳng, lo âu. Quả thực, Liz đang gặp phải những rắc rối thực sự và muốn gặp anh
để tìm lời khuyênå. Làm việc cùng nhau trong một thời gian dài, cô biết rõ Bill là một kho kinh
nghiệm sống và tin rằng anh sẽ giúp cô tìm ra hướng giải quyết tốt nhất cho tình trạng tệ hại
hiện nay của mình.
Bill nhận ra ngay vẻ mệt mỏi và tiều tụy của Liz khi cô vừa bước chân vào cửa. Sau khi chào hỏi
vài câu, Liz thông báo cho anh một tin mà với cô là quan trọng:
- Anh biết không, tôi đã lên chức trưởng phòng rồi. - Thế thì tốt quá, chúc mừng cô nhé. Tôi
cũng không ngạc nhiên lắm đâu, cô xứng đáng được như vậy mà!
- Cảm ơn anh, nhưng còn nhiều vấn đề lắm anh ạ – Liz thú nhận – Từ khi anh đi, công ty có
nhiều thay đổi, bây giờ nhân viên thì ít hơn nhưng công việc lại quá nhiều. Tôi thấy một ngày của
mình trôi qua quá nhanh và dường như tôi chẳng có đủ thời gian để làm bất cứ việc gì. Tôi thật
sự đuối sức. Hình như cuộc sống không hề theo ý mình. Còn anh, trông anh vẫn ung dung thoải
mái như thường nhỉ?
- Tôi khỏe mà. Tôi hài lòng với những gì mình đang có, trong công việc lẫn đời sống thường
ngày. Và… Liz này, nói thực với cô nhé, tôi vừa trải qua một bước ngoặt thú vị đấy!
- Vậy ư? Anh lại tìm được việc mới à?
Bill cười:
- Ồ không! Nhưng mà cũng tương tự vậy. Chuyện xảy ra cách đây hơn một năm rồi.
- Thế à? Nghe có vẻ hay đấy! Anh kể tôi nghe đi.
- Cô còn nhớ là tôi đã từng cố gắng đến thế nào để buộc mình và những người khác phải làm
việc tốt hơn không? – Bill bắt đầu câu chuyện – Và chúng ta đã tốn biết bao nhiêu là thời gian và
công sức vào công việc không?
Liz mỉm cười:
- Tôi nhớ chứ, nhớ rất rõ nữa là đằng khác.
Một thoáng trầm ngâm hồi tưởng lại những chuyện đã qua, Bill tiếp tục:
- Tôi đã học được thêm rất nhiều điều. Những người ở công ty tôi cũng vậy. Chúng tôi đã làm
việc nhanh hơn, hiệu quả hơn mà không phải chịu đựng quá nhiều stress. Và điều quan trọng
nhất là bây giờ tôi sống lạc quan hơn trước nhiều.
Liz chăm chú lắng nghe, cô nóng lòng muốn biết thật ra chuyện gì đã xảy đến với Bill. Cô hỏi
dồn:
- Thì anh kể tôi nghe xem nào. Anh làm tôi tò mò quá. Anh thừa biết là tôi đang muốn được
nghe mà.
- Tôi mà nói ra thì chắc cô cũng không tin đâu.
- Tôi hết kiên nhẫn với anh rồi đấy! – Nói rồi, Liz cúi xuống chén súp của mình, ra vẻ giận, không
thèm quan tâm nữa.
Đợi cho cô bạn ăn hết muỗng súp cuối cùng, Bill nói tiếp:
- Câu chuyện này tôi nghe người bạn thân của tôi kể lại. Phải nói rằng đó là một món quà rất có
ý nghĩa với tôi. Trước hết, tôi muốn cô biết về cái tựa của nó: Quà tặng diệu kỳ.
Liz tò mò:
- Câu chuyện nói về điều gì thế?
- Câu chuyện xoay quanh một chàng trai trẻ cất công đi tìm lẽ sống và bí quyết để có thể trưởng
thành, hạnh phúc và thành công hơn. Cuối cùng, qua bao nhiêu khó khăn vất vả, anh ta đã toại
nguyện. Sau khi nghe câu chuyện, tôi suy nghĩ rất nhiều và tìm cách ứng dụng nó vào cuộc sống
của mình, đầu tiên là vào công việc. Phải công nhận rằng, câu chuyện này ảnh hưởng mạnh mẽ
đến tôi, ngay cả những người xung quanh tôi cũng nhận ra điều đó. Và giờ đây, như cô thấy đấy,
tôi sống hạnh phúc và làm được nhiều việc hơn.
- Bằng cách nào mà anh làm được như thế, Bill? - À, từ từ rồi tôi sẽ nói mọi điều cho cô nghe.
Khi làm một việc gì đó, tôi đều cố gắng tập trung hết sức.
Tôi chủ động học hỏi, rút kinh nghiệm từ những việc đã qua và lên kế hoạch cho tương lai.
Những việc quan trọng, tôi luôn ưu tiên thực hiện trước. Từ đó, tôi phát hiện ra một điều là để
hoàn thành những việc như vậy, thật ra cũng không mất nhiều thời gian như mình tưởng đâu.
- Đó là tất cả những gì anh rút ra được từ câu chuyện đó ư? – Liz ngạc nhiên hỏi.
- Đúng thế! Mỗi người chúng ta sẽ học được nhiều điều khác nhau từ câu chuyện Quà tặng
diệu kỳ này. Song, cũng còn tùy vào vị trí, công việc, đời sống riêng tư của người đó nữa. Dĩ nhiên,
cũng sẽ có những người chẳng rút ra được điều gì cả. Vì thế, tôi muốn nhấn mạnh rằng giá trị
của nó phụ thuộc vào việc người nghe có rút ra được bài học gì cho mình hay không.
- Tôi hiểu rồi. Anh kể cho tôi nghe nhé!
Bill nhấp một ngụm nước rồi ôn tồn nói với Liz:
- Liz này, tôi do dự bởi vì tôi biết tính cô hay hoài nghi. Mà với loại chuyện này, cô có thể dễ dàng
quên béng nó đi đấy!
- Tôi thực sự muốn nghe câu chuyện đó mà – Liz trả lời. Cô thừa nhận mình đang phải chịu một
áp lực rất lớn từ gia đình và công việc. Hôm nay cô hẹn anh ra đây với hy vọng anh sẽ “gỡ rối” và
giúp cô thoát khỏi trạng thái căng thẳng nguy hiểm này. Nghe Liz giãi bày một hơi, Bill mỉm cười
thông cảm. Trước nay anh vẫn luôn quý mến Liz, anh không bao giờ thờ ơ với những khó khăn
mà cô gặp phải.
- Tôi rất vui khi được chia sẻ với cô câu chuyện này – Bill lên tiếng – Nhưng cô phải hứa với tôi
một điều là nếu cô thấy nó ý nghĩa và thực sự có ích, cô sẽ thực hiện. Và nếu thành công cô sẽ kể
lại cho những người khác nghe nhé, có được không?
Liz gật đầu đồng ý. Bill lại tiếp tục:
- Lần đầu tiên khi nghe câu chuyện, tôi đã nhận ra rằng nó chứa đựng rất nhiều điều, vượt ra
ngoài những gì tôi mong đợi. Và tôi đã phải ghi lại những ý tưởng trong câu chuyện để có thể
nhớ và áp dụng sau này.
Dù lòng chưa hết hoài nghi, Liz vẫn lấy ra một mảnh giấy nhỏ và một cây viết. Cô nói:
- Tôi đã sẵng sàng rồi đây!
Bill bắt đầu kể câu chuyện của mình, câu chuyện về Quà tặng diệu kỳ.
Câu chuyện về
Quà Tặng Diệu Kỳ
rước đây có một cậu bé, qua thời gian trưởng thành với những vất vả, trăn trở của cuộc
T sống, từ lời khuyên của một người bạn già thông thái, đã bắt đầu đi tìm, hiểu được ý nghĩa
và giá trị của một món quà rất đặc biệt.
Người đàn ông thông thái và cậu bé đã là bạn của nhau hơn một năm. Có một điều đặc biệt là
họ rất thích nói chuyện với nhau.
Vào một ngày đẹp trời, người đàn ông thông thái trò chuyện với cậu bạn nhỏ của mình về
một loại Quà tặng đặc biệt. Ông giải thích:
- Người ta gọi nó là “Quà tặng” vì trong tất cả những món quà mà cháu nhận được, đây là
món quà quý giá nhất.
Cậu bé hỏi:
- Tại sao nó lại đáng giá đến thế hả ông?
Người đàn ông giải thích:
- Bởi vì khi nhận được nó, cháu sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn và nó sẽ giúp cháu làm được bất
cứ điều gì cháu muốn.
- Tuyệt thật! - Cậu bé hớn hở reo to - Cháu hy vọng một ngày nào đó sẽ có người tặng cháu
món quà như thế. Biết đâu sinh nhật này cháu sẽ nhận được nó.
Nói xong cậu chạy biến đi chơi. Cậu còn quá nhỏ để có thể hiểu hết ý nghĩa câu nói của ông.
Ông mỉm cười, tự hỏi không biết phải trải qua bao nhiêu sinh nhật nữa thì cậu bé mới nhận ra
được giá trị của Quà tặng diệu kỳ.
Người đàn ông rất thích nhìn cậu bé chơi đùa. Những lúc như thế, khuôn mặt ngây thơ của
cậu bừng sáng. Mỗi lần đùa nghịch bên chiếc xích đu, cậu luôn cười, những tràng cười trong
trẻo, hồn nhiên. Ông cảm nhận được rằng cậu bé rất say mê, thích thú và mải mê với những trò
chơi của mình.
T hời gian trôi đi, cậu bé lớn dần. Người đàn ông vẫn không từ bỏ thói quen quan sát cậu. Giờ
đây, cậu bé không còn ham chơi nữa mà bắt đầu biết tìm niềm vui trong công việc, bằng
chứng là ông vẫn thường bắt gặp cậu huýt sáo vui vẻ khi đang xén cỏ hay tỉa cây. Cậu vẫn giữ
được nét hồn nhiên ngày nào.
Một hôm, trong khi đang cắt cỏ, cậu bé ngước nhìn lên và thấy người đàn ông. Cậu chợt nhớ
đến những điều mà ông ấy đã nói với mình về Quà tặng diệu kỳ.
Về những món quà, cậu dường như đã quá hiểu chúng. Chúng là chiếc xe đạp cậu được tặng
vào sinh nhật năm ngoái, là những thứ cậu tìm được dưới gốc cây thông mùa Giáng sinh. Cậu
nhận ra một điều: niềm vui mà những món quà này mang lại chẳng tồn tại lâu.
Bao nhiêu câu hỏi đã len lỏi trong tâm trí non nớt của cậu những ngày qua: “Quà tặng mà ông
ấy nói đến là cái gì mà đặc biệt thế? Tại sao nó lại giá trị hơn những món quà khác? Nó thật sự có
thể làm cho mình hạnh phúc hơn và giúp mình làm được mọi điều mình muốn ư?”. Muốn có
được câu trả lời, cậu chạy vội qua đường để đến gặp người bạn lớn tuổi. Cậu hỏi ông, theo cách
mà một cậu bé có thể hỏi:
- Ông ơi, có phải Quà tặng diệu kỳ là thứ giống như chiếc đũa thần, có thể biến mọi điều ước
của cháu thành hiện thực phải không ông?
- Không phải thế đâu, bé con ạ! – Ông mỉm cười – Quà tặng không phải là một thứ gì đó quá
thần kỳ đâu. Và không việc gì cháu phải ước mơ cả, nó đang ở rất gần cháu.
Không hiểu lắm về câu trả lời của ông nên dù lòng hết sức băn khoăn, cậu bé cũng đành quay
lại với công việc của mình.
Khi cậu bé lớn hơn một chút, những suy nghĩ, thắc mắc về Quà tặng diệu kỳ vẫn cứ thôi thúc
trong tâm trí cậu. Nếu như điều đó không dính dáng gì đến ước mơ thì hẳn là có liên quan đến
việc đi đến một nơi nào đó đặc biệt?
Liệu có phải đó là những chuyến đi khám phá các vùng đất xa lạ, nơi mọi thứ đều khác biệt:
từ con người, cách ăn mặc, những căn nhà, thậm chí đồng tiền ở đó cũng khác. Có cách nào để
đến được một nơi như thế không nhỉ?
Cậu lại đến gặp người đàn ông uyên bác và hỏi:
- Ông ơi, theo cháu thì Quà tặng hẳn là một cỗ máy thời gian có thể mang cháu đi đến bất cứ
nơi nào cháu muốn?
- Không phải thế, cháu yêu. Thật ra khi cháu nhận được Quà tặng, cháu sẽ không phải phí
thời gian để mơ tưởng đến một nơi nào đó xa xôi.
Đó là câu trả lời mà cậu bé nhận được từ người bạn già của mình.
Thời gian trôi qua, cậu bé bước vào tuổi thiếu niên. Cậu bắt đầu đòi hỏi nhiều hơn cho cuộc
sống của mình. Cậu cần thêm nhiều bạn bè, nhiều thời gian giải trí, nhiều tiện nghi để cuộc
sống trở nên sôi nổi, thú vị. Như bao đứa trẻ đang lớn khác, cậu bé cũng mong có được hạnh
phúc trọn vẹn. Trong niềm khát khao đó, cậu mơ về những điều mới mẻ đang chờ đón mình ở
thế giới rộng lớn, bên ngoài căn nhà, khu vườn, lớp học chật hẹp. Và một lần nữa, sự bí ẩn đầy
cuốn hút của Quà tặng diệu kỳ lại lởn vởn trong đầu cậu. Trong một lần trò chuyện cùng người
bạn già thông thái, cậu chủ động đề cập đến Món quà:
- Quà tặng đó có làm cháu trở nên giàu có không ông?
- À, xét một khía cạnh nào đó thì có đấy. Quà tặng sẽ mở ra cho cháu một con đường đến gần
sự giàu sang và nhiều điều khác nữa. Nhưng giá trị của Quà tặng không chỉ được đo bằng tiền
bạc, cháu à.
Cậu bối rối:
- Nhưng ông đã bảo với cháu là khi nhận được Quà tặng, người ta sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn
kia mà?
- Đúng thế – Ông gật gù – Và cháu có thể làm được bất cứ điều gì cháu muốn. Nói cách khác là
cháu sẽ đạt được thành công.
- Như thế nào mới gọi là thành công hả ông?
- Thành công là con đường đi đến những điều quan trọng của cuộc sống mà với cháu hiện giờ
có thể là được xếp thứ hạng cao ở lớp, chơi thể thao thật giỏi, được bố mẹ yêu thương. Cũng có
thể cháu mong kiếm được một công việc ngoài giờ thật tốt để có thể làm việc hết mình và
được tăng lương. Cũng có thể là cháu chỉ muốn được sống thoải mái và tận hưởng những gì
mình có.
- Như vậy có nghĩa chính cháu là người quyết định sự thành bại của mình à? – Cậu hỏi.
- Tất cả chúng ta đều phải làm điều đó, cháu ạ. Thành công là điều mà ai cũng phải tự xác
định và tìm lấy cho chính mình. Và nó có thể sẽ thay đổi ở mỗi thời điểm khác nhau của cuộc
đời.
- Nếu thế thì cháu chưa bao giờ nhận được món quà nào giống thế cả. Cháu cũng chẳng nghe
ai nói về món quà như vậy. Cháu bắt đầu nghĩ rằng Quà tặng mà ông nói đến không hề tồn tại
trên cuộc đời này.
- Ồ, vậy mà có đấy. Chỉ có điều cháu chưa hiểu và cảm nhận được nó đó thôi.
Bạn đã biết
Quà tặng đó là gì.
Bạn đã biết
Cần tìm nó nơi đâu.
Và bạn cũng biết
Chính nó sẽ làm cho bạn
hạnh phúc và thành công.
Bạn hiểu rõ nhất
về Quà tặng của Hiện tại
ngay khi bạn còn bé.
Chỉ có điều
Bạn đã vô tình lãng quên.
Tiếp tục câu chuyện, người đàn ông thông thái hỏi:
- Trước đây, những khi làm công việc xén cỏ trong vườn, cháu cảm thấy thế nào? Có vui
không?
- Cháu vui lắm – Cậu trả lời, lòng bâng khuâng nhớ về những buổi sáng ấm áp trong vườn khi
xưa.
- Tại sao cháu lại thấy vui? – Ông tiếp tục hỏi.
- Lúc đó, cháu rất yêu thích công việc cắt cỏ. Chà, cháu nhớ là cháu đã cắt đẹp đến nỗi người
hàng xóm nào cũng muốn nhờ cháu cắt hộ cỏ cho vườn nhà họ. Ở tuổi đó mà cháu đã kiếm
được khá nhiều tiền rồi đấy!
- Thế trong những lúc cắt cỏ, cháu nghĩ về điều gì?
- Cháu chỉ nghĩ đến việc cắt cỏ thôi. Thậm chí cháu còn tìm ra cách tỉa cỏ ở những nơi khó cắt
nhất, quanh những gốc cây hay trên vùng đất gồ ghề chẳng hạn. Cháu tự thách đố mình làm sao
để có thể cắt được nhanh và nhiều cỏ hơn. Nhưng chủ yếu là lúc đó, cháu tập trung cắt những
đụn cỏ ngay trước mặt.
Lắng nghe cậu nói về công việc cắt cỏ và qua giọng điệu sôi nổi của cậu, ông hiểu rằng với
cậu bé, câu trả lời đã quá hiển nhiên, rõ ràng. Ông nghiêng người về phía cậu, nói những lời đầy
ngụ ý:
- Đúng như thế đấy. Và chính điều đó làm cho cháu hạnh phúc và tìm thấy thành công.
Nhưng cậu bé lại không mấy bận tâm về những gì người bạn lớn tuổi của mình vừa nói. Cậu
trở nên mất kiên nhẫn, gặng hỏi ông:
- Nếu như ông thật sự muốn cháu được hạnh phúc, sao ông không nói cho cháu biết về Quà
tặng? Ông chỉ cần nói nó là gì thôi mà!
- Và nói cho cháu biết nơi cháu có thể tìm ra nó nữa, đúng không? – Ông tiếp lời.
- Đúng thế ạ! Cháu chỉ cần như thế thôi mà.
- Ông cũng muốn thế lắm. Nhưng rất tiếc là ông không đủ khả năng làm điều đó. Không ai có
thể tìm được Quà tặng của người khác. Quà tặng là thứ cháu phải tự đi tìm cho chính mình. Chỉ
có cháu mới có khả năng và quyền lực để tìm ra nó.
Cậu bé thất vọng khi nghe câu trả lời của ông. Cậu thôi không làm phiền ông nữa.
Đ ến một ngày, cậu bé, bây giờ đã là một chàng trai, quyết định tự đi tìm Quà tặng của chính
mình.
Anh tìm đọc đủ loại sách báo, tìm hiểu qua bạn bè, lùng sục cả trên Internet, thậm chí đã
không ngại thực hiện những chuyến du hành đến nhiều vùng đất xa xôi để tìm câu trả lời. Anh
hỏi bất cứ ai, bất cứ người nào anh gặp. Nhưng, chẳng ai có thể nói cho anh biết bí ẩn của Quà
tặng diệu kỳ là gì!
Sau một thời gian, anh trở nên mệt mỏi, chán chường. Anh thôi không tìm kiếm câu trả lời
nữa. Rồi anh tìm được một công việc. Những đồng nghiệp trong công ty khi nhìn vào đều cảm
nhận rằng anh có thái độ làm việc tốt. Nhưng chính anh lại cảm thấy có một khoảng trống bên
trong bản thân mình.
Khi làm việc, đầu óc anh không thể tập trung. Anh cứ suy nghĩ miên man về một chỗ làm
khác, nơi anh cho rằng mình có thể phát huy hết năng lực và nhận được mức lương cao hơn.
Hoặc là anh nghĩ về những gì anh sẽ làm khi về đến nhà.
Thỉnh thoảng, anh lại nghĩ về những cuộc gặp gỡ bạn bè. Thậm chí đến bữa ăn, anh cũng
không chú tâm mấy và dĩ nhiên là anh cũng chẳng còn tâm trạng thưởng thức các món ăn.
Anh làm việc và tham gia những dự án của công ty một cách chiếu lệ, không nhiệt tình tận
tâm, dù anh biết mình có thừa khả năng làm tốt hơn. Anh luôn thụ động, ai nói sao làm vậy,
không hề sáng tạo hay năng động gì cả. Trong thâm tâm, anh biết mình đã không cố gắng hết
sức nhưng anh lại cho rằng sự thiếu nỗ lực đó cũng là điều bình thường. Hình như ai trong
công ty cũng vậy mà. Làm khác đi cũng chẳng có lợi gì. Cuối tháng vẫn nhận lương. Chẳng có gì
là quan trọng!
C hỉ sau một thời gian ngắn, chàng trai trẻ nhận thấy rằng cuộc sống Hiện tại của anh chẳng
có gì là vui vẻ.
Anh cho rằng mình đã làm tròn bổn phận của một nhân viên: đi làm đúng giờ, làm việc trọn
cả ngày. Rồi anh hy vọng rằng mình sẽ được thăng chức. Có thể việc thăng tiến sẽ làm cho anh
hạnh phúc.
Nhưng mọi việc diễn ra cứ như cố tình trêu anh. Anh không được thăng chức.
Anh buồn bực, không thể hiểu tại sao người ta lại không ghi nhận những cố gắng của anh.
Phải khó khăn lắm anh mới kìm nén được nỗi bực tức vì dường như chẳng ai quan tâm đến anh
cả.
Tình trạng khó chịu đó cứ bám riết lấy anh. Càng tức giận, càng cố thoát ra, khả năng làm việc
của anh lại càng giảm. Công việc của anh ngày càng trì trệ.
Từ lúc đó, trước mọi người, anh cố tỏ ra tự tin, vững vàng, nhưng những lúc chỉ còn lại một
mình, anh bắt đầu nghi ngờ bản thân. Anh tự hỏi: “Liệu mình có thể còn cơ may thành công ở
đây không?”
Cuộc sống riêng của anh cũng chẳng mấy tốt đẹp. Nỗi buồn và sự tổn thương về cuộc chia tay
với người bạn gái mới đây lúc nào cũng đè nặng lên anh. Những kỷ niệm, ký ức đẹp về người
yêu luôn làm anh đau lòng. Anh buồn phiền, thất vọng khi nghĩ rằng thật khó có thể tìm thấy
một tình yêu thật sự tồn tại trên đời và một gia đình hạnh phúc của riêng mình.
Mọi thứ xung quanh anh trở nên tối tăm và dường như anh đã rơi vào ngõ cụt, cho dù anh đã
cố gắng chịu đựng từng ngày. Những đêm dài trăn trở với những nỗi niềm không ai chia sẻ
được. Vẫn còn đó những công việc chưa hoàn thành, những ước mơ chưa đạt được, đến cả
những lời hứa tuổi thơ cũng hóa dở dang.
Sau mỗi ngày làm việc nặng nề, chàng trai lại phải đối mặt với sự mệt mỏi và nỗi thất vọng
ngày càng tăng. Anh chẳng hài lòng với bất cứ chuyện gì mình làm nhưng lại không thể tìm ra
được lối thoát.
Anh nhớ lại quãng thời gian trước đây, khi anh còn là một cậu thiếu niên, rồi so sánh với thời
điểm hiện tại. Cuộc sống lúc đó thật đơn giản và thanh thản biết bao. Ký ức đưa anh về với
người bạn già thông thái của mình, về những gì ông đã nói, về món quà đầy ý nghĩa.
Lúc này, anh biết rằng mình không hề hạnh phúc, cũng chẳng thành công dù chỉ là một phần
như mong muốn. Anh tự hỏi: “Phải chăng mình đã sai lầm khi bỏ dở hành trình tìm kiếm Quà
tặng của riêng mình?”
Đã lâu lắm rồi, chàng trai chưa gặp lại người bạn già thông thái. Và anh cảm nhận đây chính
là lúc cần thiết nhất để anh tìm gặp và nhờ ông giúp đỡ. Sau một thoáng do dự, anh quyết định
phải đi gặp và trò chuyện với người bạn lớn tuổi của mình. Đã đến lúc anh cần phải làm một
điều gì đó chứ không thể ngồi im chịu đựng tình trạng tệ hại này thêm được nữa rồi.
N gười đàn ông rất vui mừng khi gặp lại anh bạn trẻ. Nhưng, ngay lập tức, ông nhận ra vẻ mệt
mỏi và ủ rũ nơi chàng trai. Một cách ân cần và lo lắng, ông nhẹ nhàng khuyên chàng trai hãy
chia sẻ bớt gánh nặng tinh thần.
Chàng trai kể lại cho ông nghe về những nỗ lực vô vọng tìm kiếm Quà tặng trước đây, về sự
bỏ cuộc, về những khó khăn, vất vả, khổ sở mà anh đang gặp phải. Sự chăm chú lắng nghe của
người bạn khiến anh vơi nhẹ nỗi lòng.
Trong lúc trò chuyện và chia sẻ mọi chuyện với ông, anh ngạc nhiên vì thấy những vấn đề
tưởng chừng như kinh khủng của anh hóa ra dường như không quá tồi tệ.
Chàng trai trẻ chợt nhận ra rằng khi ở bên người bạn lớn tuổi của mình, anh cảm nhận lại
được niềm vui và sự bình an. Anh như được tiếp thêm năng lượng sống.
Anh tự hỏi không biết tại sao ông luôn giữ được một phong thái lạc quan, ung dung tự tại đến
thế, khác hẳn với những người anh từng quen biết. Điều gì làm cho ông ấy trở nên đặc biệt thế
nhỉ?
Anh thổ lộ với người bạn già những khúc mắc của mình:
- Cháu cảm thấy rất vui vẻ khi ở bên ông. Liệu điều này có liên quan gì đến Quà tặng không?
- À, mọi thứ đều liên quan với nhau đấy cháu ạ.
- Chà, ước gì cháu có thể tìm được món quà đó.
Ông nhìn anh bạn trẻ với ánh mắt trìu mến:
- Để có thể tìm được Quà tặng của chính mình, cháu hãy nghĩ về những lúc cháu hạnh phúc và
thành công nhất. Thật ra thì cháu đã biết rõ nơi nào có thể tìm thấy Quà tặng của mình rồi. Chỉ
có điều cháu vẫn chưa ý thức được về điều đó mà thôi. Cháu đừng quá cố gắng. Hãy thư giãn.
Tinh thần sảng khoái sẽ giúp cháu dễ dàng tìm ra câu trả lời. Mọi việc, đến thời điểm của nó, sẽ
tự nhiên trở nên rõ ràng ngay thôi.
Kết thúc câu chuyện, ông gợi ý cho chàng trai về sự cần thiết của một “điểm dừng” trong giai
đoạn này:
- Sao cháu không thử tách mình ra khỏi nhịp sống thường ngày, cho mình thời gian nghỉ ngơi
và để cho câu trả lời tự tìm đến với cháu? Cháu làm đi.
T heo lời khuyên của người bạn già, chàng trai nhận lời mời của một người bạn đến nghỉ tại
ngôi nhà nhỏ của anh ấy trên một vùng núi. Một mình giữa thiên nhiên hoang sơ, chàng trai
trẻ dần cảm nhận được một khía cạnh khác của cuộc sống. Dường như mọi thứ ở đây trôi theo
một nhịp khác, chậm rãi và êm đềm hơn.
Trong những lần đi dạo, chàng trai không ngừng suy ngẫm về cuộc sống của mình, anh bất
chợt so sánh mình với người bạn già và tự hỏi: “Sao cuộc đời của mình lại không giống cuộc đời
ông ấy nhỉ?”
Dù thành công vượt bậc trong cuộc sống nhưng người bạn già của anh lúc nào cũng khiêm
tốn và giản dị.
Ông đã bắt đầu sự nghiệp của mình từ điểm xuất phát thấp rồi tiến dần lên những bậc cao
hơn cho tới khi đạt đến nấc thang cao nhất. Ông không ngần ngại làm bạn, giúp đỡ mọi người
và luôn đóng góp cho cộng đồng theo nhiều cách khác nhau.
Gia đình của ông là một mái ấm tràn ngập tình thương yêu. Ông có nhiều bạn bè, họ luôn
thường xuyên ghé thăm ông. Mọi người đều kính trọng và cảm thấy thoải mái khi tiếp xúc với
ông. Ai cũng có thể nhận thấy ở ông óc hài hước tinh tế và sự uyên thâm đáng nể.
Trên hết, chàng trai nhận ra điều làm nên sự khác biệt ở ông là phong thái điềm tĩnh hiếm
thấy.
“Người bạn già của mình hình như lúc nào cũng mang trong người ngọn lửa nhiệt tình và sức
sống của một người chỉ bằng nửa tuổi ông ấy” – Chàng thanh niên nghĩ thầm và mỉm cười bởi ý
nghĩ đó.
Rõ ràng, ông ấy là người hạnh phúc và thành công nhất mà anh được biết.
Vậy thì, Quà tặng của ông ấy là gì mà có thể mang lại cho ông nhiều điều tốt đẹp đến thế?
Đi dạo dọc theo bờ hồ, anh suy nghĩ về những điều mà anh đã biết về Quà tặng. “Quà tặng là
thứ mà tự mình phải đi tìm cho mình. Mình đã từng biết rõ về nó khi còn bé. Mình chỉ vô tình lãng
quên”.
Nhưng lập tức, đầu óc anh lại choáng ngợp bởi những thất bại đã qua. Anh còn nhớ rõ mồn
một cảm giác của mình lúc đó, lúc mà anh biết rằng anh không có được cơ hội thăng tiến như
mong mỏi. Sự việc cứ như vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Nỗi tức giận lại tràn về và xâm chiếm
lấy anh.
Càng nghĩ, anh càng lo lắng, không biết mình sẽ thế nào khi quay về với những công việc
thường ngày.
Trời đã chạng vạng tối. Anh vội vã quay về căn nhà nhỏ. Anh nhóm lò sưởi để xua đi cái lạnh
đang tràn vào.
Bỗng ánh mắt anh dừng lại ở một nơi mà trước đây anh chưa hề để ý đến. Góc lò sưởi. Ngay
từ cái nhìn đầu tiên, anh đã thấy nó thật tuyệt vời.
Lò sưởi được xây từ những viên đá, đá lớn, đá nhỏ xếp chồng lên nhau và được liên kết bằng
những lớp hồ mỏng dính. Lớp hồ như một đường viền nhạt điểm xuyết và làm nổi bật hình thù
của từng viên đá. Hẳn người xây đã rất tỉ mỉ, khéo léo khi lựa chọn, tạo dáng cho các viên đá.
Ngay cả cách bố trí từng viên đá cũng mang lại cho người ta một cảm nhận về sự hoàn hảo.
Dù là ai đi nữa thì người xây nên chiếc lò sưởi này cũng không chỉ là một người thợ hồ bình
thường. Ông ấy là một nghệ sĩ tài tình.
Càng nghĩ, chàng trai càng thắc mắc về người thợ hồ. Khi làm việc, ông ấy hẳn phải toàn tâm
toàn ý. Công trình của ông ấy thật tuyệt mà! Có lẽ người thợ đó không giống anh, luôn nghĩ về
cuộc tình đã qua hay về buổi ăn tối trong khi làm việc. Chắc ông ấy cũng không nghĩ về những
gì sẽ làm sau khi về đến nhà. Có lẽ ông thích thú với những gì ông đang làm hơn.
Chỉ cần nhìn vào chiếc lò sưởi là có thể nói lên điều đó. Người thợ hồ không nghĩ đến điều gì
khác ngoài việc chú tâm vào những thao tác ghép đá của mình.
Và ông ấy đã hoàn toàn thành công với công trình của mình.
Mà người bạn già của mình đã nói gì nhỉ? Để tìm thấy Quà tặng của mình, hãy nghĩ đến
những lúc mình hạnh phúc và thành công nhất. Sự tinh tế của cái lò sưởi khiến anh chợt nhớ
đến lần nói chuyện giữa anh và người bạn già về công việc cắt cỏ. Anh nhớ đến sự tập trung của
mình khi cắt cỏ. Lúc đó, hình như không một điều gì có thể làm cho anh xao lãng công việc.
Người bạn già uyên bác đã nói: "Khi cháu hoàn toàn tập trung vào những gì mình đang làm
thì tâm trí cháu không thể nào lang thang ở một nơi nào khác và như thế là cháu đang hạnh
phúc. Cháu chỉ chú ý vào những gì đang thật sự diễn ra ở Hiện tại mà thôi".
Anh chợt nhận ra rằng đã lâu lắm rồi anh không có được cảm giác tập trung đó, dù là khi anh
làm việc hay làm bất cứ chuyện gì. Anh đã phí bao nhiêu thời gian sống trong Hiện tại để lo
lắng cho những gì đã diễn ra ở Quá khứ và cho cả những điều chưa xảy đến trong Tương lai.
Chàng trai nhìn quanh ngôi nhà. Rồi anh lại ngắm góc lò sưởi. Trong suy nghĩ của anh lúc này
không hề có chuyện của ngày hôm qua, và anh cũng không chút bận tâm về những gì có thể xảy
ra vào ngày mai.
Anh chỉ đơn giản cảm nhận về nơi anh đang ở và những gì anh đang làm, ngay lúc này. Rồi
anh mỉm cười. Anh biết là mình đang vui. Anh đang cảm nhận hơi ấm của không gian xung
quanh, về cảm giác thú vị một mình. Anh đang thưởng thức những phút giây của Hiện tại.
Trong phút chốc, mọi thứ trở nên rõ ràng. Anh đã biết Quà tặng của mình là gì. Nó đã và vẫn
luôn hiện hữu ở quanh anh.
Quà tặng là Hiện tại
Không phải là Quá khứ
Cũng không là Tương lai
Quà tặng
Là giây phút đang diễn ra!
Quà tặng
Là ngay lúc này đây!
Chàng trai trẻ bật cười. Bí ẩn đã bị phá vỡ! Anh hít một hơi thật sâu vào lồng ngực và thư
giãn. Anh đưa mắt nhìn toàn bộ căn nhà một lần nữa và thử cảm nhận nó theo một cách mới.
Rồi anh bước ra ngoài, phóng tầm mắt ngắm nhìn những bóng cây in ...
Lời giới thiệu
Về Spencer Johnson Tác giả Quà tặng Diệu kỳ
Điều gì đã xảy ra?
Câu chuyện về Quà Tặng Diệu Kỳ
Sống cho Hiện tại
Học từ Quá khứ
Lên kế hoạch cho Tương lai
Quà tặng diệu kỳ
BIẾT SỐNG TRONG HIỆN TẠI
BIẾT HỌC TỪ QUÁ KHỨ
BIẾT HOẠCH ĐỊNH CHO TƯƠNG LAI
Những điều để lại...
Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach
“Món quà quý giá và kỳ diệu nhất
mà cuộc sống ban tặng cho mỗi chúng ta”
Lời giới thiệu
“Cuộc sống không bao giờ là bế tắc thực sự nếu con người dám rời bỏ những lối mòn và dũng
cảm tìm ra những giá trị mới.”
- Khuyết danh
“Quà tặng diệu kỳ” là một câu chuyện thú vị về cuộc hành trình gian nan của một chàng trai,
khi phải đối diện với những thử thách, thất bại trong cuộc sống, đã cất công đi tìm món quà đặc
biệt, một món quà bí ẩn và khó tìm.
Tại sao chàng trai và sau đó là rất nhiều người nữa lại muốn đi tìm món quà đó? Vì theo lời
một lão ông thông thái, thì đó chính là món quà quý giá nhất mà Con Người có thể có được. Nó
chứa đựng bí quyết làm thay đổi ý nghĩa cuộc sống, đem lại hạnh phúc và thành công cho con
người.
Đây là câu chuyện rất thực tế và hữu ích cho cuộc sống hiện tại của chúng ta. Khi cuộc sống,
công việc gặp khó khăn, trải qua những thất bại, trả giá cho niềm tin, những tổn thương về tinh
thần, tình cảm, chúng ta luôn mong muốn tìm lại được sự thanh thản trong tâm hồn, tìm lại
được nghị lực và sức sống mới, muốn khẳng định được mình, đạt được thành công và hạnh
phúc trong cuộc sống. Nhưng chúng ta thường phải tốn rất nhiều thời gian và công sức, thậm
chí có người phải trả giá đắt hơn, để có thể tìm ra phần nào của lời giải.
Và một số người đã tìm ra được khi còn trẻ. Một số thì vào tuổi trung niên. Một số khác thì
mãi tận khi đã lớn tuổi. Và cũng có rất nhiều người không tìm thấy được trọn vẹn và chấp nhận
sống với dằn vặt, khổ đau.
Câu chuyện trong cuốn sách Quà tặng diệu kỳ của Tiến sĩ Spencer Johnson sẽ giúp bạn tìm
được cách tư duy mới, một hướng đi đúng nhất, một lời giải giúp bạn khám phá ra những chân
lý và giá trị vĩnh hằng của cuộc sống, vốn luôn tồn tại mà chúng ta - đôi khi vì băng qua quá
nhanh trong cuộc sống - đã vô tình lãng quên.
Quà Tặng Diệu Kỳ được Spencer Johnson hoàn thiện năm 2003, được các hãng thông tấn
bình chọn là cuốn sách độc đáo nhất, phát triển từ ý tưởng của cuốn sách nổi tiếng The
Precious Present của ông xuất bản năm 1984, được dịch ra hơn 40 thứ tiếng và phổ biến trên
toàn thế giới.
Mong các bạn qua câu chuyện ý nghĩa, sâu sắc này sẽ tìm ra Quà tặng diệu kỳ của mình để
thành công hơn trong công việc và có được hạnh phúc thực sự trong cuộc sống để đạt được
ước mơ.
- First News
Về Spencer Johnson
Tác giả Quà tặng Diệu kỳ
Tiến sĩ Spencer Johnson là một trong những tác giả nổi tiếng nhất với các tác phẩm khám
phá cuộc sống và cách sống được hàng triệu độc giả trên toàn thế giới yêu thích, mến mộ. Đó là
những cuốn sách đã và đang thuộc hàng bestselling do Thời báo New York Times bình chọn như
“Quà Tặng Diệu Kỳ” (The Present), “Có Nên hay Không” (Yes or No), “Phút Nhìn Lại Mình“ (One
Minute for Yourself), “Phút Dành Cho Cha” (The One Minute Father), “Phút Dành Cho Mẹ” (The
One Minute Mother), “Phút Dành Cho Thầy” (The One Minute Teacher), “Who Moved My Cheese?”,
“The Precious Present”…
Các tác phẩm độc đáo của ông đã mang lại cho độc giả mọi lứa tuổi những khám phá mới, thú
vị và rất hữu ích về cách sống, cách hoàn thiện bản thân. Bằng những chân lý giản dị nhưng rất
mới mẻ và thực tế, chúng hướng bạn đến thành công và hạnh phúc trong cuộc sống. Thú vị,
tinh tế và đầy ý nghĩa. Đó là những gì mà tác phẩm của ông để lại trong lòng người đọc. Chúng
chứa đựng những câu chuyện thực tế, những bài học đi thẳng đến trái tim, làm bừng tỉnh tâm
hồn, nhận thức, chỉ ra các giải pháp đơn giản, tối ưu cho những vấn đề phức tạp mà chúng ta
đang phải đối mặt trong cuộc sống hiện tại. Các giá trị ấy mang tính triết lý sống sâu sắc và
mãi tồn tại với thời gian.
Sau khi tốt nghiệp Khoa Tâm lý học của trường Đại học Southern Califonia, Tiến sĩ Johnson
tiếp tục theo học ngành y tại trường Y khoa Hoàng Gia và hoàn tất chương trình sau quá trình
thực tập tại bệnh viện Mayo và trường Y dược Harvard.
Ông đã từng là Giám đốc Truyền thông cho Medtronic - một trong những công ty đồng phát
minh ra thiết bị điều hòa nhịp tim, là nhà nghiên cứu tâm lý tại Viện Nghiên cứu Tổng hợp và
là Chuyên viên tư vấn của Trung tâm nghiên cứu Nhân học. Hiện tại, ông là Ủy viên Hội đồng
tại trường Đại học Kinh doanh Harvard.
Những tác phẩm nổi tiếng của ông được các cơ quan thông tấn hàng đầu như CNN, Today
Show, Time, BBC, Business Week, New York Times, Reader's Digest, Wall Street Journal, Fortune,
USA Today và Hiệp hội Báo chí Quốc tế đánh giá như là những “liều thuốc tinh thần” cho con
người trong cuộc sống hiện đại. Bên cạnh đó, ý tưởng trong các tác phẩm của Spencer Johnson
còn được đưa vào thảo luận, giảng dạy về nhân văn và quản trị kinh doanh ở nhiều chương
trình cao đẳng, đại học và sau đại học.
Những tác phẩm của ông đã được độc giả trên toàn thế giới yêu thích và vận dụng thành
công vào cuộc sống thực tế của mình - trở thành kim chỉ nam tư duy sống của nhiều thế hệ.
Điều gì đã xảy ra?
M ột buổi trưa, Bill Green bất ngờ nhận được cú điện thoại của Liz Michaels, một người bạn
thân từng làm việc với anh cách đây một năm. Qua giọng nói của Liz, anh thấy dường như cô
đang rất căng thẳng, lo âu. Quả thực, Liz đang gặp phải những rắc rối thực sự và muốn gặp anh
để tìm lời khuyênå. Làm việc cùng nhau trong một thời gian dài, cô biết rõ Bill là một kho kinh
nghiệm sống và tin rằng anh sẽ giúp cô tìm ra hướng giải quyết tốt nhất cho tình trạng tệ hại
hiện nay của mình.
Bill nhận ra ngay vẻ mệt mỏi và tiều tụy của Liz khi cô vừa bước chân vào cửa. Sau khi chào hỏi
vài câu, Liz thông báo cho anh một tin mà với cô là quan trọng:
- Anh biết không, tôi đã lên chức trưởng phòng rồi. - Thế thì tốt quá, chúc mừng cô nhé. Tôi
cũng không ngạc nhiên lắm đâu, cô xứng đáng được như vậy mà!
- Cảm ơn anh, nhưng còn nhiều vấn đề lắm anh ạ – Liz thú nhận – Từ khi anh đi, công ty có
nhiều thay đổi, bây giờ nhân viên thì ít hơn nhưng công việc lại quá nhiều. Tôi thấy một ngày của
mình trôi qua quá nhanh và dường như tôi chẳng có đủ thời gian để làm bất cứ việc gì. Tôi thật
sự đuối sức. Hình như cuộc sống không hề theo ý mình. Còn anh, trông anh vẫn ung dung thoải
mái như thường nhỉ?
- Tôi khỏe mà. Tôi hài lòng với những gì mình đang có, trong công việc lẫn đời sống thường
ngày. Và… Liz này, nói thực với cô nhé, tôi vừa trải qua một bước ngoặt thú vị đấy!
- Vậy ư? Anh lại tìm được việc mới à?
Bill cười:
- Ồ không! Nhưng mà cũng tương tự vậy. Chuyện xảy ra cách đây hơn một năm rồi.
- Thế à? Nghe có vẻ hay đấy! Anh kể tôi nghe đi.
- Cô còn nhớ là tôi đã từng cố gắng đến thế nào để buộc mình và những người khác phải làm
việc tốt hơn không? – Bill bắt đầu câu chuyện – Và chúng ta đã tốn biết bao nhiêu là thời gian và
công sức vào công việc không?
Liz mỉm cười:
- Tôi nhớ chứ, nhớ rất rõ nữa là đằng khác.
Một thoáng trầm ngâm hồi tưởng lại những chuyện đã qua, Bill tiếp tục:
- Tôi đã học được thêm rất nhiều điều. Những người ở công ty tôi cũng vậy. Chúng tôi đã làm
việc nhanh hơn, hiệu quả hơn mà không phải chịu đựng quá nhiều stress. Và điều quan trọng
nhất là bây giờ tôi sống lạc quan hơn trước nhiều.
Liz chăm chú lắng nghe, cô nóng lòng muốn biết thật ra chuyện gì đã xảy đến với Bill. Cô hỏi
dồn:
- Thì anh kể tôi nghe xem nào. Anh làm tôi tò mò quá. Anh thừa biết là tôi đang muốn được
nghe mà.
- Tôi mà nói ra thì chắc cô cũng không tin đâu.
- Tôi hết kiên nhẫn với anh rồi đấy! – Nói rồi, Liz cúi xuống chén súp của mình, ra vẻ giận, không
thèm quan tâm nữa.
Đợi cho cô bạn ăn hết muỗng súp cuối cùng, Bill nói tiếp:
- Câu chuyện này tôi nghe người bạn thân của tôi kể lại. Phải nói rằng đó là một món quà rất có
ý nghĩa với tôi. Trước hết, tôi muốn cô biết về cái tựa của nó: Quà tặng diệu kỳ.
Liz tò mò:
- Câu chuyện nói về điều gì thế?
- Câu chuyện xoay quanh một chàng trai trẻ cất công đi tìm lẽ sống và bí quyết để có thể trưởng
thành, hạnh phúc và thành công hơn. Cuối cùng, qua bao nhiêu khó khăn vất vả, anh ta đã toại
nguyện. Sau khi nghe câu chuyện, tôi suy nghĩ rất nhiều và tìm cách ứng dụng nó vào cuộc sống
của mình, đầu tiên là vào công việc. Phải công nhận rằng, câu chuyện này ảnh hưởng mạnh mẽ
đến tôi, ngay cả những người xung quanh tôi cũng nhận ra điều đó. Và giờ đây, như cô thấy đấy,
tôi sống hạnh phúc và làm được nhiều việc hơn.
- Bằng cách nào mà anh làm được như thế, Bill? - À, từ từ rồi tôi sẽ nói mọi điều cho cô nghe.
Khi làm một việc gì đó, tôi đều cố gắng tập trung hết sức.
Tôi chủ động học hỏi, rút kinh nghiệm từ những việc đã qua và lên kế hoạch cho tương lai.
Những việc quan trọng, tôi luôn ưu tiên thực hiện trước. Từ đó, tôi phát hiện ra một điều là để
hoàn thành những việc như vậy, thật ra cũng không mất nhiều thời gian như mình tưởng đâu.
- Đó là tất cả những gì anh rút ra được từ câu chuyện đó ư? – Liz ngạc nhiên hỏi.
- Đúng thế! Mỗi người chúng ta sẽ học được nhiều điều khác nhau từ câu chuyện Quà tặng
diệu kỳ này. Song, cũng còn tùy vào vị trí, công việc, đời sống riêng tư của người đó nữa. Dĩ nhiên,
cũng sẽ có những người chẳng rút ra được điều gì cả. Vì thế, tôi muốn nhấn mạnh rằng giá trị
của nó phụ thuộc vào việc người nghe có rút ra được bài học gì cho mình hay không.
- Tôi hiểu rồi. Anh kể cho tôi nghe nhé!
Bill nhấp một ngụm nước rồi ôn tồn nói với Liz:
- Liz này, tôi do dự bởi vì tôi biết tính cô hay hoài nghi. Mà với loại chuyện này, cô có thể dễ dàng
quên béng nó đi đấy!
- Tôi thực sự muốn nghe câu chuyện đó mà – Liz trả lời. Cô thừa nhận mình đang phải chịu một
áp lực rất lớn từ gia đình và công việc. Hôm nay cô hẹn anh ra đây với hy vọng anh sẽ “gỡ rối” và
giúp cô thoát khỏi trạng thái căng thẳng nguy hiểm này. Nghe Liz giãi bày một hơi, Bill mỉm cười
thông cảm. Trước nay anh vẫn luôn quý mến Liz, anh không bao giờ thờ ơ với những khó khăn
mà cô gặp phải.
- Tôi rất vui khi được chia sẻ với cô câu chuyện này – Bill lên tiếng – Nhưng cô phải hứa với tôi
một điều là nếu cô thấy nó ý nghĩa và thực sự có ích, cô sẽ thực hiện. Và nếu thành công cô sẽ kể
lại cho những người khác nghe nhé, có được không?
Liz gật đầu đồng ý. Bill lại tiếp tục:
- Lần đầu tiên khi nghe câu chuyện, tôi đã nhận ra rằng nó chứa đựng rất nhiều điều, vượt ra
ngoài những gì tôi mong đợi. Và tôi đã phải ghi lại những ý tưởng trong câu chuyện để có thể
nhớ và áp dụng sau này.
Dù lòng chưa hết hoài nghi, Liz vẫn lấy ra một mảnh giấy nhỏ và một cây viết. Cô nói:
- Tôi đã sẵng sàng rồi đây!
Bill bắt đầu kể câu chuyện của mình, câu chuyện về Quà tặng diệu kỳ.
Câu chuyện về
Quà Tặng Diệu Kỳ
rước đây có một cậu bé, qua thời gian trưởng thành với những vất vả, trăn trở của cuộc
T sống, từ lời khuyên của một người bạn già thông thái, đã bắt đầu đi tìm, hiểu được ý nghĩa
và giá trị của một món quà rất đặc biệt.
Người đàn ông thông thái và cậu bé đã là bạn của nhau hơn một năm. Có một điều đặc biệt là
họ rất thích nói chuyện với nhau.
Vào một ngày đẹp trời, người đàn ông thông thái trò chuyện với cậu bạn nhỏ của mình về
một loại Quà tặng đặc biệt. Ông giải thích:
- Người ta gọi nó là “Quà tặng” vì trong tất cả những món quà mà cháu nhận được, đây là
món quà quý giá nhất.
Cậu bé hỏi:
- Tại sao nó lại đáng giá đến thế hả ông?
Người đàn ông giải thích:
- Bởi vì khi nhận được nó, cháu sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn và nó sẽ giúp cháu làm được bất
cứ điều gì cháu muốn.
- Tuyệt thật! - Cậu bé hớn hở reo to - Cháu hy vọng một ngày nào đó sẽ có người tặng cháu
món quà như thế. Biết đâu sinh nhật này cháu sẽ nhận được nó.
Nói xong cậu chạy biến đi chơi. Cậu còn quá nhỏ để có thể hiểu hết ý nghĩa câu nói của ông.
Ông mỉm cười, tự hỏi không biết phải trải qua bao nhiêu sinh nhật nữa thì cậu bé mới nhận ra
được giá trị của Quà tặng diệu kỳ.
Người đàn ông rất thích nhìn cậu bé chơi đùa. Những lúc như thế, khuôn mặt ngây thơ của
cậu bừng sáng. Mỗi lần đùa nghịch bên chiếc xích đu, cậu luôn cười, những tràng cười trong
trẻo, hồn nhiên. Ông cảm nhận được rằng cậu bé rất say mê, thích thú và mải mê với những trò
chơi của mình.
T hời gian trôi đi, cậu bé lớn dần. Người đàn ông vẫn không từ bỏ thói quen quan sát cậu. Giờ
đây, cậu bé không còn ham chơi nữa mà bắt đầu biết tìm niềm vui trong công việc, bằng
chứng là ông vẫn thường bắt gặp cậu huýt sáo vui vẻ khi đang xén cỏ hay tỉa cây. Cậu vẫn giữ
được nét hồn nhiên ngày nào.
Một hôm, trong khi đang cắt cỏ, cậu bé ngước nhìn lên và thấy người đàn ông. Cậu chợt nhớ
đến những điều mà ông ấy đã nói với mình về Quà tặng diệu kỳ.
Về những món quà, cậu dường như đã quá hiểu chúng. Chúng là chiếc xe đạp cậu được tặng
vào sinh nhật năm ngoái, là những thứ cậu tìm được dưới gốc cây thông mùa Giáng sinh. Cậu
nhận ra một điều: niềm vui mà những món quà này mang lại chẳng tồn tại lâu.
Bao nhiêu câu hỏi đã len lỏi trong tâm trí non nớt của cậu những ngày qua: “Quà tặng mà ông
ấy nói đến là cái gì mà đặc biệt thế? Tại sao nó lại giá trị hơn những món quà khác? Nó thật sự có
thể làm cho mình hạnh phúc hơn và giúp mình làm được mọi điều mình muốn ư?”. Muốn có
được câu trả lời, cậu chạy vội qua đường để đến gặp người bạn lớn tuổi. Cậu hỏi ông, theo cách
mà một cậu bé có thể hỏi:
- Ông ơi, có phải Quà tặng diệu kỳ là thứ giống như chiếc đũa thần, có thể biến mọi điều ước
của cháu thành hiện thực phải không ông?
- Không phải thế đâu, bé con ạ! – Ông mỉm cười – Quà tặng không phải là một thứ gì đó quá
thần kỳ đâu. Và không việc gì cháu phải ước mơ cả, nó đang ở rất gần cháu.
Không hiểu lắm về câu trả lời của ông nên dù lòng hết sức băn khoăn, cậu bé cũng đành quay
lại với công việc của mình.
Khi cậu bé lớn hơn một chút, những suy nghĩ, thắc mắc về Quà tặng diệu kỳ vẫn cứ thôi thúc
trong tâm trí cậu. Nếu như điều đó không dính dáng gì đến ước mơ thì hẳn là có liên quan đến
việc đi đến một nơi nào đó đặc biệt?
Liệu có phải đó là những chuyến đi khám phá các vùng đất xa lạ, nơi mọi thứ đều khác biệt:
từ con người, cách ăn mặc, những căn nhà, thậm chí đồng tiền ở đó cũng khác. Có cách nào để
đến được một nơi như thế không nhỉ?
Cậu lại đến gặp người đàn ông uyên bác và hỏi:
- Ông ơi, theo cháu thì Quà tặng hẳn là một cỗ máy thời gian có thể mang cháu đi đến bất cứ
nơi nào cháu muốn?
- Không phải thế, cháu yêu. Thật ra khi cháu nhận được Quà tặng, cháu sẽ không phải phí
thời gian để mơ tưởng đến một nơi nào đó xa xôi.
Đó là câu trả lời mà cậu bé nhận được từ người bạn già của mình.
Thời gian trôi qua, cậu bé bước vào tuổi thiếu niên. Cậu bắt đầu đòi hỏi nhiều hơn cho cuộc
sống của mình. Cậu cần thêm nhiều bạn bè, nhiều thời gian giải trí, nhiều tiện nghi để cuộc
sống trở nên sôi nổi, thú vị. Như bao đứa trẻ đang lớn khác, cậu bé cũng mong có được hạnh
phúc trọn vẹn. Trong niềm khát khao đó, cậu mơ về những điều mới mẻ đang chờ đón mình ở
thế giới rộng lớn, bên ngoài căn nhà, khu vườn, lớp học chật hẹp. Và một lần nữa, sự bí ẩn đầy
cuốn hút của Quà tặng diệu kỳ lại lởn vởn trong đầu cậu. Trong một lần trò chuyện cùng người
bạn già thông thái, cậu chủ động đề cập đến Món quà:
- Quà tặng đó có làm cháu trở nên giàu có không ông?
- À, xét một khía cạnh nào đó thì có đấy. Quà tặng sẽ mở ra cho cháu một con đường đến gần
sự giàu sang và nhiều điều khác nữa. Nhưng giá trị của Quà tặng không chỉ được đo bằng tiền
bạc, cháu à.
Cậu bối rối:
- Nhưng ông đã bảo với cháu là khi nhận được Quà tặng, người ta sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn
kia mà?
- Đúng thế – Ông gật gù – Và cháu có thể làm được bất cứ điều gì cháu muốn. Nói cách khác là
cháu sẽ đạt được thành công.
- Như thế nào mới gọi là thành công hả ông?
- Thành công là con đường đi đến những điều quan trọng của cuộc sống mà với cháu hiện giờ
có thể là được xếp thứ hạng cao ở lớp, chơi thể thao thật giỏi, được bố mẹ yêu thương. Cũng có
thể cháu mong kiếm được một công việc ngoài giờ thật tốt để có thể làm việc hết mình và
được tăng lương. Cũng có thể là cháu chỉ muốn được sống thoải mái và tận hưởng những gì
mình có.
- Như vậy có nghĩa chính cháu là người quyết định sự thành bại của mình à? – Cậu hỏi.
- Tất cả chúng ta đều phải làm điều đó, cháu ạ. Thành công là điều mà ai cũng phải tự xác
định và tìm lấy cho chính mình. Và nó có thể sẽ thay đổi ở mỗi thời điểm khác nhau của cuộc
đời.
- Nếu thế thì cháu chưa bao giờ nhận được món quà nào giống thế cả. Cháu cũng chẳng nghe
ai nói về món quà như vậy. Cháu bắt đầu nghĩ rằng Quà tặng mà ông nói đến không hề tồn tại
trên cuộc đời này.
- Ồ, vậy mà có đấy. Chỉ có điều cháu chưa hiểu và cảm nhận được nó đó thôi.
Bạn đã biết
Quà tặng đó là gì.
Bạn đã biết
Cần tìm nó nơi đâu.
Và bạn cũng biết
Chính nó sẽ làm cho bạn
hạnh phúc và thành công.
Bạn hiểu rõ nhất
về Quà tặng của Hiện tại
ngay khi bạn còn bé.
Chỉ có điều
Bạn đã vô tình lãng quên.
Tiếp tục câu chuyện, người đàn ông thông thái hỏi:
- Trước đây, những khi làm công việc xén cỏ trong vườn, cháu cảm thấy thế nào? Có vui
không?
- Cháu vui lắm – Cậu trả lời, lòng bâng khuâng nhớ về những buổi sáng ấm áp trong vườn khi
xưa.
- Tại sao cháu lại thấy vui? – Ông tiếp tục hỏi.
- Lúc đó, cháu rất yêu thích công việc cắt cỏ. Chà, cháu nhớ là cháu đã cắt đẹp đến nỗi người
hàng xóm nào cũng muốn nhờ cháu cắt hộ cỏ cho vườn nhà họ. Ở tuổi đó mà cháu đã kiếm
được khá nhiều tiền rồi đấy!
- Thế trong những lúc cắt cỏ, cháu nghĩ về điều gì?
- Cháu chỉ nghĩ đến việc cắt cỏ thôi. Thậm chí cháu còn tìm ra cách tỉa cỏ ở những nơi khó cắt
nhất, quanh những gốc cây hay trên vùng đất gồ ghề chẳng hạn. Cháu tự thách đố mình làm sao
để có thể cắt được nhanh và nhiều cỏ hơn. Nhưng chủ yếu là lúc đó, cháu tập trung cắt những
đụn cỏ ngay trước mặt.
Lắng nghe cậu nói về công việc cắt cỏ và qua giọng điệu sôi nổi của cậu, ông hiểu rằng với
cậu bé, câu trả lời đã quá hiển nhiên, rõ ràng. Ông nghiêng người về phía cậu, nói những lời đầy
ngụ ý:
- Đúng như thế đấy. Và chính điều đó làm cho cháu hạnh phúc và tìm thấy thành công.
Nhưng cậu bé lại không mấy bận tâm về những gì người bạn lớn tuổi của mình vừa nói. Cậu
trở nên mất kiên nhẫn, gặng hỏi ông:
- Nếu như ông thật sự muốn cháu được hạnh phúc, sao ông không nói cho cháu biết về Quà
tặng? Ông chỉ cần nói nó là gì thôi mà!
- Và nói cho cháu biết nơi cháu có thể tìm ra nó nữa, đúng không? – Ông tiếp lời.
- Đúng thế ạ! Cháu chỉ cần như thế thôi mà.
- Ông cũng muốn thế lắm. Nhưng rất tiếc là ông không đủ khả năng làm điều đó. Không ai có
thể tìm được Quà tặng của người khác. Quà tặng là thứ cháu phải tự đi tìm cho chính mình. Chỉ
có cháu mới có khả năng và quyền lực để tìm ra nó.
Cậu bé thất vọng khi nghe câu trả lời của ông. Cậu thôi không làm phiền ông nữa.
Đ ến một ngày, cậu bé, bây giờ đã là một chàng trai, quyết định tự đi tìm Quà tặng của chính
mình.
Anh tìm đọc đủ loại sách báo, tìm hiểu qua bạn bè, lùng sục cả trên Internet, thậm chí đã
không ngại thực hiện những chuyến du hành đến nhiều vùng đất xa xôi để tìm câu trả lời. Anh
hỏi bất cứ ai, bất cứ người nào anh gặp. Nhưng, chẳng ai có thể nói cho anh biết bí ẩn của Quà
tặng diệu kỳ là gì!
Sau một thời gian, anh trở nên mệt mỏi, chán chường. Anh thôi không tìm kiếm câu trả lời
nữa. Rồi anh tìm được một công việc. Những đồng nghiệp trong công ty khi nhìn vào đều cảm
nhận rằng anh có thái độ làm việc tốt. Nhưng chính anh lại cảm thấy có một khoảng trống bên
trong bản thân mình.
Khi làm việc, đầu óc anh không thể tập trung. Anh cứ suy nghĩ miên man về một chỗ làm
khác, nơi anh cho rằng mình có thể phát huy hết năng lực và nhận được mức lương cao hơn.
Hoặc là anh nghĩ về những gì anh sẽ làm khi về đến nhà.
Thỉnh thoảng, anh lại nghĩ về những cuộc gặp gỡ bạn bè. Thậm chí đến bữa ăn, anh cũng
không chú tâm mấy và dĩ nhiên là anh cũng chẳng còn tâm trạng thưởng thức các món ăn.
Anh làm việc và tham gia những dự án của công ty một cách chiếu lệ, không nhiệt tình tận
tâm, dù anh biết mình có thừa khả năng làm tốt hơn. Anh luôn thụ động, ai nói sao làm vậy,
không hề sáng tạo hay năng động gì cả. Trong thâm tâm, anh biết mình đã không cố gắng hết
sức nhưng anh lại cho rằng sự thiếu nỗ lực đó cũng là điều bình thường. Hình như ai trong
công ty cũng vậy mà. Làm khác đi cũng chẳng có lợi gì. Cuối tháng vẫn nhận lương. Chẳng có gì
là quan trọng!
C hỉ sau một thời gian ngắn, chàng trai trẻ nhận thấy rằng cuộc sống Hiện tại của anh chẳng
có gì là vui vẻ.
Anh cho rằng mình đã làm tròn bổn phận của một nhân viên: đi làm đúng giờ, làm việc trọn
cả ngày. Rồi anh hy vọng rằng mình sẽ được thăng chức. Có thể việc thăng tiến sẽ làm cho anh
hạnh phúc.
Nhưng mọi việc diễn ra cứ như cố tình trêu anh. Anh không được thăng chức.
Anh buồn bực, không thể hiểu tại sao người ta lại không ghi nhận những cố gắng của anh.
Phải khó khăn lắm anh mới kìm nén được nỗi bực tức vì dường như chẳng ai quan tâm đến anh
cả.
Tình trạng khó chịu đó cứ bám riết lấy anh. Càng tức giận, càng cố thoát ra, khả năng làm việc
của anh lại càng giảm. Công việc của anh ngày càng trì trệ.
Từ lúc đó, trước mọi người, anh cố tỏ ra tự tin, vững vàng, nhưng những lúc chỉ còn lại một
mình, anh bắt đầu nghi ngờ bản thân. Anh tự hỏi: “Liệu mình có thể còn cơ may thành công ở
đây không?”
Cuộc sống riêng của anh cũng chẳng mấy tốt đẹp. Nỗi buồn và sự tổn thương về cuộc chia tay
với người bạn gái mới đây lúc nào cũng đè nặng lên anh. Những kỷ niệm, ký ức đẹp về người
yêu luôn làm anh đau lòng. Anh buồn phiền, thất vọng khi nghĩ rằng thật khó có thể tìm thấy
một tình yêu thật sự tồn tại trên đời và một gia đình hạnh phúc của riêng mình.
Mọi thứ xung quanh anh trở nên tối tăm và dường như anh đã rơi vào ngõ cụt, cho dù anh đã
cố gắng chịu đựng từng ngày. Những đêm dài trăn trở với những nỗi niềm không ai chia sẻ
được. Vẫn còn đó những công việc chưa hoàn thành, những ước mơ chưa đạt được, đến cả
những lời hứa tuổi thơ cũng hóa dở dang.
Sau mỗi ngày làm việc nặng nề, chàng trai lại phải đối mặt với sự mệt mỏi và nỗi thất vọng
ngày càng tăng. Anh chẳng hài lòng với bất cứ chuyện gì mình làm nhưng lại không thể tìm ra
được lối thoát.
Anh nhớ lại quãng thời gian trước đây, khi anh còn là một cậu thiếu niên, rồi so sánh với thời
điểm hiện tại. Cuộc sống lúc đó thật đơn giản và thanh thản biết bao. Ký ức đưa anh về với
người bạn già thông thái của mình, về những gì ông đã nói, về món quà đầy ý nghĩa.
Lúc này, anh biết rằng mình không hề hạnh phúc, cũng chẳng thành công dù chỉ là một phần
như mong muốn. Anh tự hỏi: “Phải chăng mình đã sai lầm khi bỏ dở hành trình tìm kiếm Quà
tặng của riêng mình?”
Đã lâu lắm rồi, chàng trai chưa gặp lại người bạn già thông thái. Và anh cảm nhận đây chính
là lúc cần thiết nhất để anh tìm gặp và nhờ ông giúp đỡ. Sau một thoáng do dự, anh quyết định
phải đi gặp và trò chuyện với người bạn lớn tuổi của mình. Đã đến lúc anh cần phải làm một
điều gì đó chứ không thể ngồi im chịu đựng tình trạng tệ hại này thêm được nữa rồi.
N gười đàn ông rất vui mừng khi gặp lại anh bạn trẻ. Nhưng, ngay lập tức, ông nhận ra vẻ mệt
mỏi và ủ rũ nơi chàng trai. Một cách ân cần và lo lắng, ông nhẹ nhàng khuyên chàng trai hãy
chia sẻ bớt gánh nặng tinh thần.
Chàng trai kể lại cho ông nghe về những nỗ lực vô vọng tìm kiếm Quà tặng trước đây, về sự
bỏ cuộc, về những khó khăn, vất vả, khổ sở mà anh đang gặp phải. Sự chăm chú lắng nghe của
người bạn khiến anh vơi nhẹ nỗi lòng.
Trong lúc trò chuyện và chia sẻ mọi chuyện với ông, anh ngạc nhiên vì thấy những vấn đề
tưởng chừng như kinh khủng của anh hóa ra dường như không quá tồi tệ.
Chàng trai trẻ chợt nhận ra rằng khi ở bên người bạn lớn tuổi của mình, anh cảm nhận lại
được niềm vui và sự bình an. Anh như được tiếp thêm năng lượng sống.
Anh tự hỏi không biết tại sao ông luôn giữ được một phong thái lạc quan, ung dung tự tại đến
thế, khác hẳn với những người anh từng quen biết. Điều gì làm cho ông ấy trở nên đặc biệt thế
nhỉ?
Anh thổ lộ với người bạn già những khúc mắc của mình:
- Cháu cảm thấy rất vui vẻ khi ở bên ông. Liệu điều này có liên quan gì đến Quà tặng không?
- À, mọi thứ đều liên quan với nhau đấy cháu ạ.
- Chà, ước gì cháu có thể tìm được món quà đó.
Ông nhìn anh bạn trẻ với ánh mắt trìu mến:
- Để có thể tìm được Quà tặng của chính mình, cháu hãy nghĩ về những lúc cháu hạnh phúc và
thành công nhất. Thật ra thì cháu đã biết rõ nơi nào có thể tìm thấy Quà tặng của mình rồi. Chỉ
có điều cháu vẫn chưa ý thức được về điều đó mà thôi. Cháu đừng quá cố gắng. Hãy thư giãn.
Tinh thần sảng khoái sẽ giúp cháu dễ dàng tìm ra câu trả lời. Mọi việc, đến thời điểm của nó, sẽ
tự nhiên trở nên rõ ràng ngay thôi.
Kết thúc câu chuyện, ông gợi ý cho chàng trai về sự cần thiết của một “điểm dừng” trong giai
đoạn này:
- Sao cháu không thử tách mình ra khỏi nhịp sống thường ngày, cho mình thời gian nghỉ ngơi
và để cho câu trả lời tự tìm đến với cháu? Cháu làm đi.
T heo lời khuyên của người bạn già, chàng trai nhận lời mời của một người bạn đến nghỉ tại
ngôi nhà nhỏ của anh ấy trên một vùng núi. Một mình giữa thiên nhiên hoang sơ, chàng trai
trẻ dần cảm nhận được một khía cạnh khác của cuộc sống. Dường như mọi thứ ở đây trôi theo
một nhịp khác, chậm rãi và êm đềm hơn.
Trong những lần đi dạo, chàng trai không ngừng suy ngẫm về cuộc sống của mình, anh bất
chợt so sánh mình với người bạn già và tự hỏi: “Sao cuộc đời của mình lại không giống cuộc đời
ông ấy nhỉ?”
Dù thành công vượt bậc trong cuộc sống nhưng người bạn già của anh lúc nào cũng khiêm
tốn và giản dị.
Ông đã bắt đầu sự nghiệp của mình từ điểm xuất phát thấp rồi tiến dần lên những bậc cao
hơn cho tới khi đạt đến nấc thang cao nhất. Ông không ngần ngại làm bạn, giúp đỡ mọi người
và luôn đóng góp cho cộng đồng theo nhiều cách khác nhau.
Gia đình của ông là một mái ấm tràn ngập tình thương yêu. Ông có nhiều bạn bè, họ luôn
thường xuyên ghé thăm ông. Mọi người đều kính trọng và cảm thấy thoải mái khi tiếp xúc với
ông. Ai cũng có thể nhận thấy ở ông óc hài hước tinh tế và sự uyên thâm đáng nể.
Trên hết, chàng trai nhận ra điều làm nên sự khác biệt ở ông là phong thái điềm tĩnh hiếm
thấy.
“Người bạn già của mình hình như lúc nào cũng mang trong người ngọn lửa nhiệt tình và sức
sống của một người chỉ bằng nửa tuổi ông ấy” – Chàng thanh niên nghĩ thầm và mỉm cười bởi ý
nghĩ đó.
Rõ ràng, ông ấy là người hạnh phúc và thành công nhất mà anh được biết.
Vậy thì, Quà tặng của ông ấy là gì mà có thể mang lại cho ông nhiều điều tốt đẹp đến thế?
Đi dạo dọc theo bờ hồ, anh suy nghĩ về những điều mà anh đã biết về Quà tặng. “Quà tặng là
thứ mà tự mình phải đi tìm cho mình. Mình đã từng biết rõ về nó khi còn bé. Mình chỉ vô tình lãng
quên”.
Nhưng lập tức, đầu óc anh lại choáng ngợp bởi những thất bại đã qua. Anh còn nhớ rõ mồn
một cảm giác của mình lúc đó, lúc mà anh biết rằng anh không có được cơ hội thăng tiến như
mong mỏi. Sự việc cứ như vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Nỗi tức giận lại tràn về và xâm chiếm
lấy anh.
Càng nghĩ, anh càng lo lắng, không biết mình sẽ thế nào khi quay về với những công việc
thường ngày.
Trời đã chạng vạng tối. Anh vội vã quay về căn nhà nhỏ. Anh nhóm lò sưởi để xua đi cái lạnh
đang tràn vào.
Bỗng ánh mắt anh dừng lại ở một nơi mà trước đây anh chưa hề để ý đến. Góc lò sưởi. Ngay
từ cái nhìn đầu tiên, anh đã thấy nó thật tuyệt vời.
Lò sưởi được xây từ những viên đá, đá lớn, đá nhỏ xếp chồng lên nhau và được liên kết bằng
những lớp hồ mỏng dính. Lớp hồ như một đường viền nhạt điểm xuyết và làm nổi bật hình thù
của từng viên đá. Hẳn người xây đã rất tỉ mỉ, khéo léo khi lựa chọn, tạo dáng cho các viên đá.
Ngay cả cách bố trí từng viên đá cũng mang lại cho người ta một cảm nhận về sự hoàn hảo.
Dù là ai đi nữa thì người xây nên chiếc lò sưởi này cũng không chỉ là một người thợ hồ bình
thường. Ông ấy là một nghệ sĩ tài tình.
Càng nghĩ, chàng trai càng thắc mắc về người thợ hồ. Khi làm việc, ông ấy hẳn phải toàn tâm
toàn ý. Công trình của ông ấy thật tuyệt mà! Có lẽ người thợ đó không giống anh, luôn nghĩ về
cuộc tình đã qua hay về buổi ăn tối trong khi làm việc. Chắc ông ấy cũng không nghĩ về những
gì sẽ làm sau khi về đến nhà. Có lẽ ông thích thú với những gì ông đang làm hơn.
Chỉ cần nhìn vào chiếc lò sưởi là có thể nói lên điều đó. Người thợ hồ không nghĩ đến điều gì
khác ngoài việc chú tâm vào những thao tác ghép đá của mình.
Và ông ấy đã hoàn toàn thành công với công trình của mình.
Mà người bạn già của mình đã nói gì nhỉ? Để tìm thấy Quà tặng của mình, hãy nghĩ đến
những lúc mình hạnh phúc và thành công nhất. Sự tinh tế của cái lò sưởi khiến anh chợt nhớ
đến lần nói chuyện giữa anh và người bạn già về công việc cắt cỏ. Anh nhớ đến sự tập trung của
mình khi cắt cỏ. Lúc đó, hình như không một điều gì có thể làm cho anh xao lãng công việc.
Người bạn già uyên bác đã nói: "Khi cháu hoàn toàn tập trung vào những gì mình đang làm
thì tâm trí cháu không thể nào lang thang ở một nơi nào khác và như thế là cháu đang hạnh
phúc. Cháu chỉ chú ý vào những gì đang thật sự diễn ra ở Hiện tại mà thôi".
Anh chợt nhận ra rằng đã lâu lắm rồi anh không có được cảm giác tập trung đó, dù là khi anh
làm việc hay làm bất cứ chuyện gì. Anh đã phí bao nhiêu thời gian sống trong Hiện tại để lo
lắng cho những gì đã diễn ra ở Quá khứ và cho cả những điều chưa xảy đến trong Tương lai.
Chàng trai nhìn quanh ngôi nhà. Rồi anh lại ngắm góc lò sưởi. Trong suy nghĩ của anh lúc này
không hề có chuyện của ngày hôm qua, và anh cũng không chút bận tâm về những gì có thể xảy
ra vào ngày mai.
Anh chỉ đơn giản cảm nhận về nơi anh đang ở và những gì anh đang làm, ngay lúc này. Rồi
anh mỉm cười. Anh biết là mình đang vui. Anh đang cảm nhận hơi ấm của không gian xung
quanh, về cảm giác thú vị một mình. Anh đang thưởng thức những phút giây của Hiện tại.
Trong phút chốc, mọi thứ trở nên rõ ràng. Anh đã biết Quà tặng của mình là gì. Nó đã và vẫn
luôn hiện hữu ở quanh anh.
Quà tặng là Hiện tại
Không phải là Quá khứ
Cũng không là Tương lai
Quà tặng
Là giây phút đang diễn ra!
Quà tặng
Là ngay lúc này đây!
Chàng trai trẻ bật cười. Bí ẩn đã bị phá vỡ! Anh hít một hơi thật sâu vào lồng ngực và thư
giãn. Anh đưa mắt nhìn toàn bộ căn nhà một lần nữa và thử cảm nhận nó theo một cách mới.
Rồi anh bước ra ngoài, phóng tầm mắt ngắm nhìn những bóng cây in ...
 





