BẢN TIN THƯ VIỆN

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

KIẾN THỨC PHỔ THÔNG

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH / HOẠT ĐỘNG CỦA THƯ VIỆN

VĂN HỌC CẢM NHẬN TÁC PHẨM

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

TDMNPB_tunhien.jpg Ban_do_cac_nuoc_Dong_Nam_A.jpg HB_MDDS.jpg HB_NHOMNUOC.jpg BANDOKINHTE.jpg Gioi_han_sinh_thai_ca_ro_phi.png Gioi_han_sinh_thai_cua_tam.png Gioi_han_sinh_thai_xuong_rong.png

SÁCH ĐIỆN TỬ SÁCH THAM KHẢO

KIẾN THỨC LỊCH SỬ - TỰ HÀO VIỆT NAM

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Định hướng nghề nghiệp 4.0

    Những bài học từ Mẹ

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
    Ngày gửi: 19h:12' 20-03-2024
    Dung lượng: 507.0 KB
    Số lượt tải: 3
    Số lượt thích: 0 người
    Table of Contents
    Chắc chắn bạn sẽ yêu thích tuyển tập này.
    LỜI MỞ ĐẦU
    NGÀY CÔNG TỐT LÀNH
    BÁNH CÂY ĐẠI HOÀNG
    BÀ SMITH, MẸ TÔI
    VẾT THƯƠNG VÔ HÌNH
    KHO BÁU BÉ NHỎ
    KHI KHÔNG THỂ NÓI, TRẺ CON HY VỌNG MÓN QUÀ SẼ NÓI HỘ CHÚNG
    THIÊN THẦN DƯỚI TRẦN GIAN
    NGƯỜI PHỤ NỮ TÔI THÁN PHỤC
    MỘT NGÀY TỒI TỆ CỦA MẸ
    MẸ NHỮNG NGƯỜI NỔI TIẾNG
    HÃY LÀ NGƯỜI PHỤ NỮ
    HÃY LÀ NGƯỜI CON NGOAN
    ÁNH ĐÈN QUANH ĐÂY
    SỰ GIÚP ĐỠ NHỎ CỦA MẸ
    MÔN ĐÁNH GÔN CỦA MẸ
    THỜI CƠ CỦA CON ĐANG ĐẾN
    KHI BỐ MẸ NÓI LỜI XIN LỖI
    MÓN QUÀ CỦA MẸ
    TÌNH BẠN CAO QUÝ
    KÝ ỨC VỀ MINNIE
    ĐƯỜNG ĐẾN VÙNG ĐẤT THÁNH AILEN
    HAI BÔNG HỒNG
    THẾ GIỚI TỐI TĂM CỦA MẸ
    LỜI KHUYÊN CỦA MẸ: HÃY TỎ RA LẠNH LÙNG
    BÂY GIỜ NÓ ĐÃ LÀ CHIẾC LÁ
    BÀI HỌC CUỐI CÙNG
    XA NHÀ
    CON VẸT
    THÙNG RÁC TÁI SỬ DỤNG CỦA MẸ
    NGƯỜI LẠ
    THÔNG ĐIỆP TỪ THIÊN ĐÀNG
    CÂY CHỔI BIẾT NHẢY
    VỆT ĐỎ MẢNH
    SÁCH DẠY NẤU ĂN CỦA MẸ
    ĐỨA TRẺ CÓ QUYỀN CẦN NGƯỜI MẸ TỐT
    TÌNH YÊU CỦA MẸ
    LỜI CẦU NGUYỆN CHÂN THÀNH
    NGƯỜI MẸ CÓ TÀI CHỮA BỆNH
    ĐẾN KHI CÁI CHẾT CHIA RẼ CHÚNG TA
    NGƯỜI MẸ GIỎI NẤU NƯỚNG

    CÔNG THỨC CỦA CUỘC SỐNG
    “CON TRAI TÔI LÀ BÁC SĨ”
    BÀI HỌC TỪ JUDI
    MABEL
    TỐT NGHIỆP
    NHỮNG NGÀY HỌC NHẢY
    LÁ THƯ GỬI KRIS
    TIẾNG GỌI CỦA CHÚA
    Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
    Tham gia cộng đồng chia sẽ sách : Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
    Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach

    Chắc chắn bạn sẽ yêu thích tuyển tập này.

    Cuốn sách bao gồm nhiều chuyện kể, bài viết và các bài thơ về mối quan hệ tình cảm giữa mẹ
    và con. Bằng tấm lòng yêu thương của mình, người mẹ đã dạy cho con các kinh nghiệm và bài
    học ý nghĩa. Đó cũng chính là món ăn tinh thần để làm giàu thêm cho tâm hồn mỗi người. Rất
    nhiều người (bao gồm một số người nổi tiếng) ở mọi lứa tuổi và hoàn cảnh sống khác nhau sẽ
    chia sẻ với bạn những giá trị và phẩm chất cơ bản của tình yêu, sự dũng cảm, tính trung thực,
    lòng cảm thông. Đó là những thứ mà người mẹ muốn dành cho con mình. Giống như chiếc bánh
    táo ngọt ngào mẹ làm, cuốn sách thú vị này sẽ là vật tưởng nhớ đến tấm lòng các bà mẹ.
    Joan Aho Ryan là nhà tư vấn giao tiếp có kinh nghiệm của phòng giao tế, biên tập viên, đồng thời
    là giám sát quản lý ở lĩnh vực quảng cáo và giao tế. Cô làm việc cho công ty quảng cáo và công ty
    đa quốc gia ở New York và Los Angeles. Cô sinh ra ở New York, hiện đang sống ở Atlanta,
    Georgia, là tác giả Những bài học từ Mẹ, quà tặng người làm mẹ và Những bài học từ Cha, quà
    tặng người làm cha.

    LỜI MỞ ĐẦU

    Ý tưởng viết cuốn Bài học của Mẹ bắt nguồn từ cuộc trao đổi rất thân mật giữa tôi và mẹ.
    Tôi muốn cảm ơn mẹ đã nuôi dạy tôi. Mẹ tạo cho tôi niềm tin: mọi nhân cách bắt đầu bằng sự
    cân nhắc tính đạo đức của từng hành động. Bằng kinh nghiệm của mình, mẹ dạy tôi cách phân
    biệt điều hay lẽ phải. Mặc dù sự xét đoán này rất khó nhưng đó là con đường duy nhất xây
    dựng nhân cách con người. Chúng ta phải đối xử hợp lẽ với mọi người và phải có trách nhiệm
    trong công việc.
    Trong thời gian một năm rưỡi viết cuốn sách, tôi đã nhiều lần nhận được bài học quý giá của
    mẹ. Bà là người đã nuôi dưỡng và tạo nghị lực cho tôi trong cuộc sống.
    Tôi thật sự bất ngờ và sung sướng vì nội dung sách đã lôi cuốn rất nhiều độc giả. Nhiều người
    đã viết thư cho tôi nói Bài học từ Người Mẹ là cuốn sách tuyệt vời. Chúng ta vẫn thấy báo chí
    đưa tin về bạo lực, sự bất hạnh. Điều đó chỉ đúng một phần vì trên đời còn nhiều điều rất có ý
    nghĩa. Độc giả khắp mọi miền, ở mọi lứa tuổi và hoàn cảnh đã tạo sức mạnh cho tôi viết những
    câu chuyện về tình yêu, lòng dũng cảm, sự kiên trì và nhiều đức hạnh khác.

    Sự hạnh phúc càng dâng cao hơn khi bạn đọc gửi cho tôi thơ, chuyện về tình yêu và sự giáo dục
    của mẹ. Họ ở khắp mọi nơi từ vùng quê Tennessee đến những trung tâm lớn như New York,
    Los Angeles và cả Châu Mỹ rộng lớn.
    Tất cả chúng ta sẽ nhận được bài học quý giá từ cuốn sách. Tôi hy vọng cuốn sách sẽ làm bạn
    ấm lòng vì nó giúp bạn gợi nhớ những kỷ niệm quý giá của bạn và mẹ bạn.
    Các chuyên gia và nhà phê bình xã hội của mọi thời đại đã cảnh báo về sự đi xuống của văn
    minh nhân loại. Con người ngày càng thiếu đạo đức và phẩm hạnh. Chúng tôi nghe nhiều về
    điều này trên tờ báo Nước Mỹ ngày nay. Tôi không biết mọi việc sẽ xấu đi như thế nào nhưng
    tôi chắc cuốn sách sẽ mang lại thông điệp lạc quan. Chủ đề về tình yêu và sự giáo dục của mẹ là
    vô tận và bất diệt.
    Với tôi, mục tiêu cao nhất của cuốn sách là làm giàu hơn cho đời sống chúng ta. Tôi hy vọng
    bạn sẽ thích nó.

    NGÀY CÔNG TỐT LÀNH

    Tôi tiếp tục làm việc như cuộc sống tiếp tục trôi.
    H.L.Mencken

    Quan sát mẹ ba năm qua giúp tôi hiểu vì sao mình không thể ngừng làm việc. Nhiều năm qua,
    tôi không thể ngồi không ở nhà vì tôi có cảm giác thiếu điều gì đó khi không đi làm. Dù phải
    một mình làm việc nuôi hai mẹ con, tôi luôn cảm thấy có lỗi về việc mình thích ra ngoài làm
    việc.
    Tôi càng cảm thấy ray rứt vì vào những năm 1960, 1970, rất ít các bà mẹ có con nhỏ ra ngoài
    làm việc. Tôi nhớ rất rõ Diana, một cô bé sống trong trường nội trú. Cô thường phải ở lại
    trường vì mẹ cô không đến đón.
    Sau nhiều năm, tôi vẫn không biết mình có điều gì không ổn. Mẹ giúp tôi hiểu vì sao làm việc
    lại khá quan trọng đối với tôi, ngoại trừ nguyên nhân cơm ăn áo mặc. Bà dạy tôi bằng chính
    những kinh nghiệm của mình.
    Một ngày nọ, tôi nhờ mẹ bỏ bưu phẩm vào phong bì gởi cho các khách hàng. Mẹ tôi luôn cố
    gắng sống độc lập, nhưng thực ra bà rất sợ gặp các công việc không quen làm.
    Mẹ sợ không làm được công việc tôi giao. Trái lại, tôi hoàn toàn tin tưởng mẹ có đủ sự khéo léo
    và sức mạnh. Đó sẽ là kinh nghiệm hay đối với bà.
    Bây giờ mẹ tôi đi giao phong bì và bưu phẩm hai lần mỗi tuần. Bà làm việc càng ngày càng
    nhanh, thu nhập tăng dần mỗi tháng.
    Khi nhìn mẹ làm việc, tôi thấy bà là người hoàn toàn khác. Vẻ thờ thẫn mỗi lần xem tivi đã biến
    mất (bà hay xem các buổi nói chuyện trên truyền hình). Mặc dù đã mù và cao tuổi, mẹ tôi di
    chuyển rất nhanh trong phòng. Chỉ một lúc, chồng phong bì đã chất cao. Mỗi lần như vậy tôi

    thấy mẹ rất mãn nguyện. Nhiều lúc bà hỏi công việc sắp đến sử dụng phong bì lớn hay nhỏ. Khi
    tôi nói “lớn”, bà rất hài lòng vì phong bì lớn giúp bà làm nhanh hơn.
    Không phải chỉ để có việc làm, bà rất thích thú khi nghĩ bà đang kiếm ra tiền. Đến bây giờ, sau
    nhiều tháng làm việc, mẹ vẫn nói với mọi người về số tiền kiếm được mỗi tháng. Cả khu chung
    cư đa sắc tộc đều biết bà có việc làm. Tháng rồi, bà xin tôi nghỉ ít lâu vì có đứa em lên chơi. Xin
    nghỉ làm không phải phong cách của bà. Mẹ tôi là người có trách nhiệm trong công việc. Mẹ tôi
    luôn muốn những việc bà làm có ích cho xã hội.
    Khi mới bắt đầu việc này, mẹ rất lo sợ. Còn bây giờ, bà thất vọng mỗi lần bưu phẩm sử dụng
    phong bì bé. Khi mới bắt đầu, bà lo sẽ phải sử dụng giấy để gói các món đồ trước khi cho vào
    phong bì. Mẹ luôn lo sợ sẽ không thể giải quyết bước tiếp theo. Bây giờ, mẹ tôi không còn sợ
    phải đối mặt với công việc mới. Ví dụ như: phong bì có ghim thì phải cài lại. Loại này dễ sử
    dụng hơn loại dán. Bà rất thích gói các bưu phẩm có hình dạng lạ. Bà nói một cách tự mãn: “Có
    ai gói khéo như mẹ không nhỉ?”
    Trong công việc, tôi học được nhiều điều từ mẹ. Tôi cảm thấy mình là người bình thường mỗi
    khi phát điên vì thất nghiệp hay không có việc làm. Tôi biết những việc ngu ngốc tôi từng làm
    có liên quan đến cảm giác mất mát, buồn chán dù tôi không cố ý.
    Mẹ giúp tôi hiểu mình không có gien làm việc hay gien làm mẹ. Nhưng tôi có quyền cảm thấy
    mình là người hữu dụng. Tôi đã cần cái cảm giác đó, và chắc chắn khi đến tuổi trung niên hay
    khi già như mẹ, tôi vẫn cần nó.
    Mỗi khi nghi ngờ điều này, tôi nhớ câu nói của mẹ: “Hôm nay con có việc cho mẹ làm không?
    Mẹ cần công việc như cần bữa ăn hàng ngày.”
    Mẹ là người giúp tôi hiểu rõ giá trị của công việc. Không có gì lạ khi bây giờ bà vẫn là người dạy
    tôi.

    Joan Abo Ryan

    BÁNH CÂY ĐẠI HOÀNG

    Một phụ nữ ích kỷ không thể nấu bữa ăn ngon.
    Bữa ăn cần một đầu bếp có trái tim rộng lượng, tâm hồn vị tha, và cái đầu không toan tính.
    Paul Gauguin

    Nông trại của chúng tôi trải rộng 40 hecta. Đây thật sự là nơi lý tưởng cho một gia đình lớn có
    sáu người con. Chúng tôi rất yêu những con thú cưng trong nhà và xem chúng như thành viên
    trong gia đình.
    Phía Đông ngôi nhà là khu vườn rộng nửa hecta, bên góc phải vườn có trồng những bụi đại
    hoàng. Vườn nhà tôi trồng nhiều loại cây, kể cả rau cải phục vụ cho nấu nướng. Đám cây cần sự
    chăm sóc cẩn thận và chúng tôi cũng thích việc làm vườn.

    Chúng tôi không bao giờ làm cỏ cho những bụi đại hoàng. Đến mùa xuân, đám cây này phát
    triển mạnh mẽ về mọi hướng, chúng lấn lướt cả đám cỏ dại. Lá đại hoàng rất to và màu mỡ,
    cành cây bắt mắt với đủ màu sắc: hồng, xanh, tím. Cây đại hoàng làm cho khu vườn thêm lộng
    lẫy.
    Ngoài vẻ đẹp và sự cứng cáp, loại cây này còn rất lôi cuốn người xem. Từ hoàng hôn cho đến
    bình minh, các lá già rũ xuống trên lá non như để bảo vệ chúng và cho chúng hút những giọt
    sương nhỏ xuống. Khi trời sáng, các lá trưởng thành quay về phía bầu trời hứng ánh sáng ban
    mai. Những lá non bị lộ ra. Chúng mở rộng đón những tia nắng để nuôi trái đại hoàng.
    Vẻ đẹp cây vượt xa hương vị của nó. Nói những cành non có hương vị ngon hơn cành già là
    không hoàn toàn đúng. Chỉ đám trẻ chúng tôi biết rõ điều này. Anh em nhà tôi vẫn hay thách
    đố nhau ăn trứng thối, nhưng nó không thú vị bằng ăn một cành đại hoàng non rất cay và chua.
    Chúng tôi biết rõ hương vị đại hoàng cho dù còn sống hay đã nấu chín.
    Vào mùa hè và mùa xuân, mẹ tôi đi thu hoạch những cành non. Mẹ hay búi tóc sau đầu bằng
    dải ruy băng, vừa ngân nga hát vừa chọn các cành đại hoàng non. Mẹ thường cẩn thận đặt
    chúng vào tạp dề để khỏi làm bẩn chiếc váy hoa.
    Tôi nhớ rõ cảnh mẹ tôi hái đại hoàng, đặc biệt lúc mẹ thu hoạch chúng khi đám cây mọc tràn
    đến nhà bếp. Mẹ làm bánh kẹp và bánh bông lan từ cây đại hoàng để làm món tráng miệng cho
    gia đình. Những cành dư sẽ được cất vào túi, cho vào tủ lạnh dành cho mùa đông và mùa xuân.
    Nhà tôi rất thích món tráng miệng mẹ làm bằng cây đại hoàng. Món bánh kẹp đại hoàng là
    ngon nhất. Nhưng chúng tôi không chỉ thích loại này, mà còn nhiều loại khác như: bánh kẹp
    dâu, dâu xanh, dâu tây, dâu đen, đào, táo, và hồ đào. Bánh kẹp đại hoàng có hương vị đặc biệt
    hơn cả. Nó là biểu tượng của tình yêu mẹ dành cho gia đình.
    Mẹ thường tự mình làm bánh, nhưng đôi khi, mẹ lại kéo cả chúng tôi vào làm. Chúng tôi
    thường làm bánh bông lan dâu - đại hoàng, bông lan trứng - đại hoàng, nhưng thích nhất là lúc
    nhào bột. Mẹ dạy chúng tôi cách rửa cành đại hoàng và cắt chúng thành từng khúc nhỏ. Đại
    hoàng và bột sẽ được bỏ vào tô, cho thêm vào đó một cốc đường, một muỗng quế đất (hay 2
    muỗng gừng đường thái nhỏ), một muỗng bơ, một quả trứng, một muỗng ngũ cốc. Hỗn hợp
    này đặt sang một bên, chúng tôi chuyển sang làm vỏ bánh.
    Mẹ tỉ mỉ dạy chúng tôi cách ước chừng chính xác một cốc rưỡi bột, 6 thìa bơ, ¼ cốc nước và
    nửa muỗng muối. Bà dạy chúng tôi cách trét bột ra đĩa và cắt đi viền dư xung quanh. Sau đó,
    chúng tôi lấy nước quét lên mặt bột.
    Hỗn hợp rau quả sẽ được cho vào đĩa nhào thành một cục đặt lên tấm vỏ bánh chưa nướng.
    Cuối cùng, mẹ trang trí vỏ bánh và cho mỗi đứa dùng dao khoét một lỗ bên trên để hơi nước
    bốc ra.
    Mẹ cho bánh vào lò và định thời gian. Trong khi bánh được nướng, chúng tôi kiếm việc khác
    làm. Lượng bột còn lại chúng tôi nhào nặn thành mọi hình thù. Đường, nho khô, đậu, sôcôla
    được cho vào đó (thỉnh thoảng vài lát cà-rốt, vài lát đại hoàng được dùng để trang trí cho
    bánh). Chúng tôi đặt bánh vào đĩa nướng.
    Cuối cùng, thời gian nướng bánh đã hết. Chúng tôi tụ tập xem những chiếc bánh được nướng
    như thế nào. Bọn tôi nín thở hồi hộp khi mẹ lấy bánh trong lò ra và đặt lên bàn. Bánh đại hoàng
    có màu vàng và hương vị ngọt ngào. Chỉ cần nhìn khuôn mặt tươi cười của mẹ, chúng tôi biết
    mình đã thành công. Cảm giác chúng tôi khi đó giống như cảm giác người họa sĩ đã hoàn thành
    bức tranh của mình.

    Có lẽ bánh đại hoàng là biểu tượng của ngày lễ, ngày sinh nhật hay các sự kiện quan trọng.
    Chúng tôi đã sớm rời xa gia đình sống cuộc sống của riêng mình. Nhưng chúng tôi luôn hướng
    về gia đình để chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, và những chiếc bánh đại hoàng. Khi một trong các
    anh em trong nhà dẫn bạn đời và con cái về, mẹ hay đón tiếp bằng những chiếc bánh đại
    hoàng. Khi chuẩn bị đi, chúng tôi được nhận những cái ôm, những giọt nước mắt hay những ổ
    bánh mì, bánh đại hoàng để dành trên đường về.
    Bánh đại hoàng trở thành biểu tượng cho sự đoàn kết của gia đình Burres mỗi khi có lễ tiệc.
    Ngày nay, nó là biểu tượng của hương vị, thời gian và sự sum tụ. Cây đại hoàng rất khó mua, ít
    khi chúng có mặt trong các món trên thực đơn của nhà hàng. Tôi đã tự mình trồng thử bụi đại
    hoàng. Mỗi lần ra hái, tôi đeo chiếc tạp dề mẹ vẫn thường dùng. Tôi phải xin nhiều lần mẹ mới
    cho tôi chiếc tạp dề đó. Tôi cũng vừa ngân nga hát vừa chặt đại hoàng để làm bánh hay tặng
    cho bạn bè. Nhiều khi tôi hái đại hoàng chỉ để nhớ lại cảnh mẹ con tôi đi hái và làm bánh như
    thế nào.
    Dù tôi có thể làm bánh đại hoàng nhưng mùi vị nó không giống như mẹ làm. Vì vậy mỗi khi làm
    bánh, tôi gọi điện báo cho bà biết tôi rất thích những chiếc bánh hồi đó mẹ và chị em chúng tôi
    cùng nhau làm bánh. Tôi tự hào được làm con gái bà.

    Betti B.Youngs

    BÀ SMITH, MẸ TÔI

    Tình yêu thật sự như một bóng ma
    Nhiều người bàn tán nhưng ít người thấy.
    La Rochefoucauld
    Mẹ tôi năm nay đã 84 tuổi. Mỗi lần tôi nhìn thấy bà, tôi lại nhớ đến những tấm ảnh đã ố màu
    khi bà 16 tuổi trong bộ đồng phục trường đại học Mississippi, hay khi nhìn tấm ảnh bà trong
    ngày cưới năm 1914. Tôi thấy đó đúng là mẹ mặc dù thời gian đã làm bà thay đổi nhiều.
    Nhà thơ Anne Sexton từng viết: “Người phụ nữ là mẹ cô ấy”. Câu này nói đúng vì khi nhìn vào
    ảnh của mẹ cho dù lúc đó mẹ già hay trẻ, tôi đều thấy có bóng dáng của mình. Nhiều khi tôi
    chợt thấy bà khi tôi đi ngang qua gương. Nhưng dù sao tôi chỉ thấy sự giống nhau ở vẻ bề
    ngoài.
    Mẹ tôi luôn kiên trì trong tính cách và cá tính. Tôi thán phục vẻ bình thản và sự vững tin của
    bà. Nhưng niềm tin đó không dành cho tôi.
    Mẹ và con gái thường thương yêu nhau nhưng giữa họ luôn tồn tại mối ác cảm nào đó. Nếu là
    những người thẳng thắn, họ sẽ thừa nhận điều này. Mẹ không bao giờ ghen ghét hay ganh tị
    với tôi nhưng bà thường làm tôi buồn. Những tiêu chuẩn sống bà đặt ra quá lý tưởng và đạo
    đức. Tôi không thể sống với những tiêu chuẩn đó. Tôi làm mẹ đau lòng vì hoàn toàn không
    sống theo đường lối bà đặt ra. Tính cách tôi rất nổi loạn và khác người.

    Khi đó, tôi nghĩ từ “quý cô” cũng mang nghĩa chẳng khác gì so với từ “mẹ”. Lúc tôi đã lớn, mẹ
    muốn tôi phải có những điệu bộ và cách cư xử giống một quý cô. Suy nghĩ này thường làm tôi
    khó chịu.
    Những quan điểm cổ hủ của bố càng làm mẹ đặt ra những tiêu chuẩn cao hơn cho con gái bà.
    Bố tôi tin chỉ có hai loại phụ nữ: quý cô và bà mẹ. Lý do ông cưới mẹ tôi vì hồi xưa ông nghèo,
    thất học, ông là người nông dân trên những cánh đồng phía Tây Texas. Mẹ lôi cuốn ông ở sự
    mềm mại, ăn nói nhỏ nhẹ.
    Bố mẹ tôi thuộc loại yêu nhau theo lối cổ điển, mỗi người đều có điểm thu hút trái ngược nhau.
    Bố thì thấp, mẹ dong dỏng cao. Bố thô kệch, mẹ thì đẹp. Mẹ không bao giờ nổi nóng, bố ngược
    lại. Mẹ ngây thơ, bố thì khôn khéo.
    Khi người phụ nữ miền Nam tuyệt đẹp, với bộ ngực đầy đặn và đôi mắt xanh sáng ngời lấy
    chàng trai thấp, dáng người nhỏ bé, thì ai ai cũng không khỏi thắc mắc. Mẹ chỉ nói: “Tôi yêu
    anh ấy.”
    Mẹ tôi kể bố là người vui vẻ. Ông khác với những chàng trai mà anh bà giới thiệu ở Ennis,
    Texas. Họ muốn rước bà về để giữ nhà cho họ. Những người hàng xóm Sloan Smith và
    Elizabeth Mc Call bắt đầu hò hẹn và kết hôn. Sau đó, ông ấy tiếp tục kinh doanh vải cô-tông và
    phải tốn 50 năm để biến mẹ thành một người Texas có nhiệt huyết và tràn đầy sức sống. Tuy
    nhiên, mẹ tôi vẫn tỏ ra đáng yêu, bướng bỉnh, chậm rãi và hay lo lắng về những lời dị nghị của
    hàng xóm.
    Khi bố mẹ tôi đụng xe, mẹ bị gãy cổ, tôi vội chạy đến bệnh viện nơi bà đang điều trị chấn
    thương chỉnh hình. Tôi không chịu nổi khi nhìn mẹ đau đớn. Tôi đến cạnh giường và thì thầm:
    “Đồ lót mẹ mặc đã bẩn chưa?” Bà sờ mặt tôi rồi cười: “Con yêu, mẹ mặc cái mới hôm Giáng
    sinh. Nó còn sạch.”
    Bố mẹ tôi rất hay bất đồng. Mẹ muốn một ngôi nhà tràn đầy âm nhạc, sách, nhiều phòng tắm
    và muốn cho con học đại học. Bố lại mua ngựa về nuôi cho người lỡ đường đi nhờ và cho họ
    mượn tiền.
    Tính mê cờ bạc của bố làm mẹ tức tối vì bà nghĩ nó tội lỗi, vô đạo đức và hoang phí. Một ngày,
    tôi thấy bà cầm mấy lá thư và khóc. Tôi hỏi xem có chuyện gì, bà nói: “Mẹ không thể chịu đựng
    chuyện Phiếu cá cược đua ngựa nằm chung thùng thư với Giấy chứng nhận rửa tội.”
    Bố mất năm 74 tuổi. Tôi khi đó đã trưởng thành. Tôi luôn cho bố mẹ mình là một cặp không
    tương xứng và cũng không hạnh phúc. Ngoại trừ việc họ luôn muốn tôi là một quý cô.
    Ngay sau lễ tang, tôi thấy tình yêu của họ thật sự lãng mạn. Một tình yêu tuyệt vời mà các con
    họ không thừa nhận hay cố tình không để ý. Sự thật mất đi người đàn ông mà mẹ đã yêu 50
    năm qua làm bà vô cùng đau đớn.
    Đến lúc này tôi mới thật sự đánh giá cao bà. Tôi đã luôn là đứa con gái của Bố. Hôm ở nhà sau
    lễ tang, tôi đã thức tỉnh và nhận ra giá trị của mẹ. Bà là một phụ nữ tuyệt vời. Bố có thể đi bất
    cứ nơi nào nhưng tình yêu của ông luôn ở lại với mẹ con tôi. Từ đó, tôi và mẹ đã có mối quan
    hệ tuyệt vời nhất. Tôi ước mọi cô con gái đều có được kinh nghiệm quý báu và khoảng thời
    gian hạnh phúc này.
    Liz Smith

    VẾT THƯƠNG VÔ HÌNH

    Mẹ tôi đã tự sát lúc bà mới 49 tuổi, khi đó tôi 17 tuổi. Vào một buổi sáng mùa xuân, tôi rời
    phòng ăn xuống hành lang nhà vệ sinh để gắn kính sát tròng. Tôi nhận ra có nét rất buồn trong
    những cử chỉ của mẹ. Bà muốn nói điều gì đó nhưng không thể. Tôi nghe có tiếng nổ vang trên
    nhà nên vội chạy về phòng ăn và phòng ngủ của mẹ. Cơ thể vô hồn của bà nằm sóng soài trên
    sàn cùng với khẩu súng.
    Mẹ từng nói tôi rất đặc biệt, và là con gái cưng của bà. Tôi là con út trong sáu đứa con mẹ sinh
    ra trên thế giới này. Nhiều năm sau buổi sáng kinh khủng đó, tôi đi tìm câu trả lời cho câu hỏi
    đã tra tấn tôi bấy lâu. Sao mẹ bỏ tôi? Mẹ không yêu tôi sao? Tôi chìm trong sự tức giận, cảm
    giác tội lỗi. Nỗi đau đó vượt quá sức chịu đựng của mình.
    Ngày nay, chúng tôi hiểu rõ về chứng trầm cảm mà mẹ từng mắc phải. Tôi từng có những câu
    hỏi không thích hợp. Tôi biết mẹ yêu tôi. Bà không muốn xa tôi nhưng bà đã chịu đựng nỗi đau
    khủng khiếp mà người ngoài không thấy. Nỗi đau đó nằm sâu bên trong. Nó làm bà mất đi hy
    vọng trong cuộc sống.
    Có lúc tôi không muốn đến thăm mộ mẹ vì nó làm tôi buồn. Hiện nay, tôi đang nuôi hai con gái,
    chúng là cháu bà. Tôi nâng niu những kỷ niệm bà dành cho tôi. Mẹ là một phụ nữ can đảm và có
    sức chịu đựng. Đó là thứ kỷ vật quý giá khiến tôi nhớ về mẹ.

    Loreen Stipp Wade

    KHO BÁU BÉ NHỎ

    Câu chuyện kể về một người mẹ trẻ. Đứa con gái thắc mắc khi cô bôi chất dưỡng ẩm lên
    mặt. Để thỏa mãn trí tò mò của con, cô giải thích cặn kẽ: kem rất tốt cho các vết nhăn. Xem xét
    kỹ khuôn mặt mẹ, đứa bé nói: “Nó có tác dụng đó Mẹ. Mẹ có rất nhiều vết nhăn.”
    ***
    Có cậu bé 5 tuổi ngày nào cũng gây rắc rối. Mẹ cậu đã phạt nhiều lần vì không nghe lời. Cuối
    cùng, bà mẹ không thể chịu đựng nổi cách cư xử của đứa con.
    “Jackie, con ngồi vô ghế ở góc tường ngay! Khi nào mẹ cho phép mới được đứng.” Cô nói vẻ
    nghiêm khắc.
    Đứa bé đi đến ghế rồi ngồi xuống. Vài phút sau, cậu gọi mẹ.
    “Mẹ ơi, con ngồi bên ngoài nhưng con đang đứng bên trong. Vậy có được không?”

    ***
    Gần đây, một người bạn kể tôi nghe về đứa con 8 tuổi của cô đã chăm sóc người mẹ ốm của
    bạn nó. Khi cô bé về nhà, bạn tôi hỏi nó đã làm gì để giúp người mẹ đó. Đứa bé trả lời bằng
    giọng rất nghiêm túc: “Con ngồi vô lòng rồi cùng khóc với bà ấy.”
    ***
    Một đứa bé 4 tuổi nọ rất thích chuyện “Con mèo trong chiếc nón”. Nó hay bắt mẹ đọc cho
    nó nghe mỗi khi ngủ. Sau một ngày làm việc mệt nhọc để nuôi ba đứa con, người mẹ đã mua
    cuộn băng kể chuyện để khỏi phải đọc. Cách này chỉ hiệu quả vài lần vì thằng bé hiếu kỳ trước
    giọng nói phát ra từ máy. Nó thích nhấn mấy cái nút trên máy. Một buổi tối, đứa bé gọi mẹ vô
    đưa cuốn sách bắt bà đọc.
    “Mẹ rất ngạc nhiên đó Billy. Con không biết cách bật máy sao?”
    Billy trả lời: “Có! Nhưng con không thể ngồi vào lòng nó.”

    KHI KHÔNG THỂ NÓI, TRẺ CON HY VỌNG MÓN QUÀ SẼ NÓI HỘ CHÚNG

    Nói chung, những bậc cha mẹ được tôn trọng vì họ đáng được như vậy.
    Samuel Johnson

    Cậu con trai tuyên bố nó sẽ mua cho tôi một chiếc BMW đen dù chúng tôi đã có hai chiếc. Đứa
    khác nói sẽ mua cho mẹ một ngôi nhà to nơi có những người hàng xóm tốt bụng. Nó cũng
    không để ý mẹ nó đã có một cái.
    Điều này hay xảy ra với những bà mẹ chỉ có con trai. Tôi cho rằng sự khao khát mua đồ cho mẹ
    chỉ để thể hiện sự biết ơn: Mẹ ơi, con biết ơn mẹ.
    Tôi biết cảm giác đó. Vài ngày trước, tôi đã có suy nghĩ đó khi có việc đi về Natchez,
    Mississippi. Mẹ tôi đã sinh ra và lớn lên ở đây. Chạy xe trên con đường nhỏ nơi người da đen
    sinh sống, tôi nhớ lại những thứ tôi định mua cho mẹ và những thành công tôi muốn đạt được
    chỉ để làm mẹ tự hào.
    Bà đã chết trước khi điều đó xảy ra. Bảy năm sau, tôi vẫn cảm thấy ghen tị mỗi khi có vận động
    viên trẻ nào đó bất ngờ trở thành triệu phú. Anh ta tuyên bố thứ đầu tiên anh mua sẽ là ngôi
    nhà dành cho mẹ.
    Món quà giá trị nhất tôi từng mua là tấm vé máy bay. Thật ra, anh em tôi góp tiền mua nó để
    cho mẹ về Natchez.
    Tấm vé là món quà sinh nhật cuối cùng của mẹ trước khi căn bệnh ung thư cướp bà đi. Sự đau
    đớn này trái ngược với những gì bà từng cho chúng tôi: tâm hồn phong phú trong khó khăn, sự

    che chở khi có điều bất an, một ngôi nhà nhỏ trong thành phố rộng lớn.
    Mẹ bị đau tim và hay căng thẳng vì bố là người nghiện rượu. Bà đã nuôi chúng tôi thành người
    có ích cho xã hội.
    Một tấm vé máy bay thì có đáng gì chứ?
    Vài ngày trước ở Natchez, tôi dừng lại trước nhà Isabel Gordon, bà là bạn của mẹ. Chúng tôi đã
    nói về chuyến thăm nhà cuối cùng nó.
    Bà Gordon bảo Mẹ từng nói với bà: “Cuộc đời tôi thật khổ. Nhưng nếu không có con, tôi không
    biết phải làm gì. Nó cho tôi về quê vào ngày sinh nhật. Tôi luôn muốn được về một lần nữa.”
    Bà Gordon hỏi có phải Mẹ muốn ám chỉ về chiếc vé. Mẹ nói: “Không, chúng tự ý mua nó.”
    Điều này làm tôi ngạc nhiên. Tôi biết bà thích món quà, thích đi chơi, nhưng không biết nó có ý
    nghĩa như vậy.
    Sau đó không lâu mẹ tôi chết.
    Tôi thắc mắc không biết bà có hiểu hay không, rằng chúng tôi rất yêu bà. Nếu tôi nói: “Con yêu
    mẹ”, thì đã làm sao. Người ta vẫn thường nói vậy. Chúng tôi từng mua tặng bà nước hoa, vali,
    dây chuyền, và nhiều món quà khác. Nhưng tôi vẫn không biết mẹ có hiểu hay không.
    Bạn thể hiện những điều không thể nói bằng cách nào? Nước hoa nói: “Con biết ơn mẹ vì đã
    kiên trì dạy con học toán.” Vali nói: “Con biết ơn mẹ những lần con té khỏi giường, mẹ đã nói
    chuyện rồi bế con lên lại.” Dây chuyền nói: “Cảm ơn mẹ đã không để bố đánh con.”
    Có lẽ bây giờ tôi đã biết câu trả lời. Tôi thấy mình vẫn hơi ghen tị với những vận động viên nổi
    tiếng.
    Tôi lái xe quanh thị trấn quê mẹ chiều hôm đó. Tôi cảm thấy mình đã nhận ra một điều: Mẹ
    biết tôi yêu mẹ.

    Leonard Pitts Jr

    THIÊN THẦN DƯỚI TRẦN GIAN

    Nếu thế giới chỉ toàn hạnh phúc, chúng ta sẽ không học cách kiên trì và mãi mãi tầm thường.
    Helen Keller
    Mẹ tôi có bốn người con. Tôi luôn nghĩ bà là một thiên thần trên thế gian này. Mẹ biết lắng
    nghe những gì chúng tôi nói. Khi còn là một bé gái, tôi hay làm những việc khiến bà có thể tức
    giận, thay vào đó mẹ hay chỉ cho tôi biết điểm sai của mình.
    Sau khi kết hôn và bắt đầu cuộc sống tự lập, tôi nhận ra những bài học của Mẹ rất quý giá. Một

    ngày nọ, đứa con 2 tuổi đang giúp tôi nướng bánh. Nó mặc chiếc tạp dề vàng và đang đứng trên
    chiếc ghế gần nơi nhào bột. Khi tôi quay đi lấy chảo, nó bắt đầu khuấy và làm đổ bột ra bàn.
    Khi nó khóc nhìn tô bột đổ nhào dưới sàn, tôi cố nhớ lại những gì mẹ đã làm. Vì vậy tôi ôm nó
    nói: Không sao đâu, chúng ta bắt đầu lại từ đầu. Chiếc bánh hôm đó có lẽ là chiếc ngon nhất.
    Tôi nói với Kathy rằng con bé là một đầu bếp giỏi. Từ hôm đó nó trở thành người bạn nấu ăn
    của tôi.
    Mẹ thường dạy tôi phải kiên nhẫn. Tôi vẫn cảm thấy bà giúp tôi có quyết định đúng mỗi ngày.
    Các con tôi giờ đã lớn và có gia đình riêng. Mỗi khi chúng tôi có dịp ngồi cùng nhau, tôi thấy
    trong chúng có nét rất giống tôi và mẹ.
    Mỗi ngày, tôi đều cảm thấy những bài học Mẹ dạy đã làm tôi hạnh phúc.
    Nora Tripp

    NGƯỜI PHỤ NỮ TÔI THÁN PHỤC

    Lòng dũng cảm là chiếc thang mà mọi phẩm cách đều đi trên nó.
    Claren Booth Luce
    Vào năm 1982, có một phụ nữ trẻ đi chậm chạp dọc theo con đường ở quận Bronx. Cô cầm chặt
    tay đứa con gái. Cô đang đi tìm một khách sạn và cố xua tan những suy nghĩ về người chồng.
    Từ khi ly dị, cô ấy đã ra đi cùng đứa con gái của mình.
    Cô gái chỉ mới 22 tuổi, có mái tóc nâu ngang tầm. Má cô có một vết bầm. Với chiều cao 1m7, cô
    hay bị chọc ghẹo và rất nổi bật trong đám đông. Cô ước không ai nhìn thấy mình. Cô tên là
    Nereida Rosado, vừa mới chạy trốn chồng. Cô gái khi xưa ấy là mẹ tôi.
    Khi Mẹ bước đi, trong đầu luôn nghĩ làm sao có thể sống với số tiền ít ỏi này. Mẹ bỗng thốt lên:
    “Tuyệt, một cái khách sạn nhỏ đây rồi. Hy vọng giá sẽ rẻ.” Mẹ bước qua chiếc đèn neon chói
    sáng đến cái bàn ngoài. Mẹ tôi hỏi: “Một đêm giá bao nhiêu?” Người đàn ông trả lời: “15 đô.”
    Mẹ tôi đếm lại số tiền, lẩm bẩm: “Tốt, ta sẽ ở đây 2 đêm.”
    Mẹ biết mình không thể ở lâu hơn vì hết tiền. Tệ thật, bản năng nhắc nhở bà thế nào bố cũng
    tìm thấy nếu chúng tôi ở lâu. Một tuần sau chúng tôi đổi chỗ ở. Bà lại phải cân nhắc giữa tiền
    bạc và sự an toàn. Chúng tôi quay trở lại căn phòng nhỏ bé nóng nực, Mẹ đổ mình xuống
    giường. Mệt mỏi vì phải đi bộ cùng cảm giác lo lắng, mẹ nằm xuống ngủ ngay, tôi nép mình vào
    mẹ. Chúng tôi quên cả cởi giày.
    Hơn một năm sau, bố tôi vẫn theo chân bà. Mẹ tôi nói hơi văn vẻ: “Nếu hắn cố gắng đuổi chúng
    tôi đi, tôi sẽ giết anh ta. Tôi mệt mỏi với trò chơi mèo vờn chuột này rồi. Tôi bắt đầu căm ghét
    hắn.” Chúng tôi cảm thấy rất dễ chịu mỗi khi quên ông ấy.
    Một buổi tối khi chúng tôi ngồi xem tivi, ông ta bất thình lình đập cửa la lớn. Chúng tôi vội

    thoát ra bằng đường cứu hỏa và trèo thang xuống tầng hai, gõ cửa sổ nhà hàng xóm. Bà
    Gonzalez vội mở cửa cho chúng tôi vào. Mẹ tôi lo sợ đến nỗi không nói nên lời. Bà nhờ cô bạn
    gọi cảnh sát, báo cho họ biết ông ta đang phá cửa vào nhà. Khi cảnh sát đến, bố tôi đã bỏ đi.
    Tuần sau đó, mẹ tôi thuê luật sư và tòa ra lệnh cấm bố tôi không được đến gần hai mẹ con. Tôi
    hy vọng lệnh này sẽ giúp chúng tôi an toàn. Sau vụ này, ông ấy ngày càng trở nên hung dữ.
    Chúng tôi không biết khi nào ông sẽ tấn công. Sau đó, tôi biết hàng xóm và dì đã bỏ tiền thuê
    luật sư cho hai mẹ con.
    Sau sinh nhật lần thứ tám của tôi vào năm 1986, Mẹ đặt tay lên vai tôi nói: “Đây là năm thứ tư
    chúng ta sống yên ổn. Nếu không làm gì, chúng ta mãi mãi phải sống như vầy. Mẹ cần con có
    thể tự lo cho mình để mẹ có thời gian đi học.” Chúng tôi cùng nhau sống. Mẹ luôn chuẩn bị cho
    tôi trước những thay đổi trong cuộc sống.
    Năm 1987, vào một sáng thứ Bảy, chúng tôi nhận được tin mừng. Mẹ nhận được thư, mẹ tôi
    đạt 50 điểm và đã vượt qua kỳ thi. Bà chạy lên phòng rồi cứ nhảy lên nhảy xuống.
    Cô Monica bạn mẹ là một kế toán tại Henri Bendel. Mẹ tôi được giới thiệu làm người giữ sách
    sau khi nhận bằng tốt nghiệp.
    Qua nhiều năm, Mẹ đã quen việc đi giày cao gót, mặc đồng phục đi làm. Tôi nói: “Mẹ ơi, mẹ
    trông rất cao và giỏi nữa.” Mẹ đang trang điểm quay nhìn thẳng mắt tôi nói: “Điều làm mẹ cao
    hơn chính là được làm mẹ của con đấy, Ivellisse.”
    Ivellisse Rodriguez

    MỘT NGÀY TỒI TỆ CỦA MẸ

    Hãy cho trẻ thơ tình yêu.
    Rồi bạn sẽ được nhận lại.
    John Ruskin

    Vào Ngày của Mẹ, ngôi nhà thờ nhỏ gần nhà chật kín người. Người gác cửa trao cho mỗi nữ tín
    đồ một nhánh hoa cẩm chướng đỏ. (Anh ta có hỏi trước: “Cô có phải là mẹ.”).
    Tôi bận cầm cái áo khoác cho đứa con 4 tuổi và túi tã cho đứa 1 tuổi nên phải đổi tay để đón
    lấy cành hoa. Sau đó, tôi đi vào hàng ghế có chồng và bố mẹ đang chờ.
    Không có gì ngạc nhiên trong chương trình lễ hôm nay. Năm nào cũng vậy, nhà thờ tặng hoa
    cẩm chướng để tôn vinh người mẹ. Mấy đứa trẻ con cũng lắc lư hát các bài hát về mẹ.
    Nhưng Chủ Nhật năm nay rất có ý nghĩa vì giáo viên ở trường có một ý tưởng hay. Cô ta yêu
    cầu mỗi đứa hãy vẽ một bức tranh về mẹ, rồi cô sắp xếp thành các ảnh trình chiếu. Sau mỗi bài
    hát, một ảnh sẽ được chiếu lên màn hình. Tác giả bức tranh được phép nói suy nghĩ của mình
    trên micro.
    “Đây là mẹ tôi đang lái xe. Mẹ mang chúng tôi đến mọi nơi.” Bức tranh vẽ một bà mẹ với đôi

    môi đỏ đang cười, nhìn ra ngoài cửa xe. Màn hình được ban tổ chức đặt phía sau bục nhà thờ.
    “Đây là mẹ tôi đang nấu ăn.” Bức tranh vẽ người mẹ có mái tóc vàng, bà đang đeo cái tạp dề
    nhàu nát. Đây là bức gây cảm xúc nhất.
    Những bức vẽ rất khác nhau nhưng tất cả đều ngọt ngào và mềm mại. Tôi rất hồi hộp chờ đến
    lượt con mình. Tôi biết bức vẽ của nó rất đặc biệt - một bà mẹ đang đứng giữa đồng hoa.
    Tôi đang mải suy nghĩ thì nghe Owen bập bẹ: “Đây là mẹ tôi giặt đồ khi mẹ thức dậy buổi
    sáng.” Khán giả cười ồ khi bức tranh hiện lên. Giống như một người dẫn chương trình chuyên
    nghiệp, Owen chờ mọi người lắng xuống rồi nói tiếp: “Cháu không vẽ đúng tóc của mẹ. Nó còn
    dựng đứng hơn thế kia.”
    Tôi muốn chết lặng. Sự tội lỗi chiếm lấy chỗ ngồi cạnh tôi, sự nghi ngờ chiếm lấy chỗ nó. Đó
    thật sự là cách Owen nhìn tôi? Có lẽ tôi phải nhảy khỏi giường trước khi mọi người thức giấc
    để lo mặc đồ, chải tóc.
    Trước khi làm mẹ, tôi rất chắc chắn về khả năng làm mẹ của mình. Khi Dave và tôi mới cưới,
    anh em rể của anh thường mang các con của họ đến nhà tôi vào lễ Phục sinh. Chúng rất buồn
    và hay bò qua lại dưới chân bàn, hay dưới cây đàn dương cầm. Sau đó, tôi bảo chồng khi chúng
    ta có con, chúng sẽ không phải bò dưới chân bàn dương cầm. Tôi sẽ tìm việc cho chúng làm để
    chúng khỏi buồn. Tôi hình dung những chiếc túi đầy màu sắc treo trong gara, cái nào cũng đầy
    bút chì màu và những đồ chơi hợp lứa tuổi chúng. Những đứa trẻ sẽ rất hạnh phúc khi làm con
    tôi.
    Bây giờ, sau 13 năm được làm mẹ, con tôi cũng từng bò dưới đàn dương cầm. Tôi nhận ra tôi
    thật ngây thơ. Những chiếc túi chỉ chứa toàn bánh trái tạp nhạp tôi mua được trên đường. Tôi
    có ba con: Owen 13 tuổi, Emily 10 tuổi, và Amy 6 tuổi.
    Làm mẹ là một kinh nghiệm tuyệt vời. Chỉ mới ngày trước, Amy chạy vào bếp với hai người
    bạn và nói: “Mẹ ơi, mẹ cười đi. Con nói bọn nó mẹ cười rất ngây thơ. Mẹ phải cho chúng thấy
    để bọn nó tin. Cười đi mẹ.”
    Bạn tôi kể câu chuyện về nhân v...
     
    Gửi ý kiến

    Học ở trường, học trong sách vở, học lẫn nhau và học dân. Hồ Chí Minh

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THPTĐỊNH HOÁ - THÁI NGUYÊN !