Định hướng nghề nghiệp 4.0
Những Bài Học Bình Dị

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
Ngày gửi: 19h:09' 20-03-2024
Dung lượng: 792.0 KB
Số lượt tải: 1
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
Ngày gửi: 19h:09' 20-03-2024
Dung lượng: 792.0 KB
Số lượt tải: 1
Số lượt thích:
0 người
NHỮNG BÀI HỌC BÌNH DỊ
Minh Nguyên biên dịch
Phát hành theo thỏa thuận giữa Công ty Văn hóa Hương Trang và
tác giả. Nghiêm cấm mọi sự sao chép, trích dịch hoặc in lại mà
không có sự cho phép bằng văn bản của chúng tôi.
GPXB số 565-2010/CXB/46-81/VHTT
QĐXB số 829/QĐ-VHTT
In ấn và phát hành tại Nhà sách Quang Minh
416 Nguyễn Thị Minh Khai, P5, Q3, TP HCM
Việt Nam
Published by arrangement between Huong Trang Cultural
Company Ltd. and the author.
All rights reserved. No part of this book may be reproduced
by any means without prior written permission from the
publisher.
MINH NGUYÊN
biên dịch
NHỮNG BÀI HỌC
BÌNH DỊ
NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA THÔNG TIN
LỜI GIỚI THIỆU
C
uộc sống là một quá trình học
tập, rèn luyện để không ngừng
hoàn thiện bản thân. Chúng ta không chỉ học ở
trong nhà trường, chúng ta còn học những bài
học từ trong thực tế của cuộc sống, chúng ta học
qua sách báo, qua các phương tiện thông tin đại
chúng, và chúng ta học qua sự trải nghiệm của
chính bản thân mình nữa. Ở mỗi độ tuổi khác
nhau lại có những cách học khác nhau.
Với lứa tuổi thanh thiếu niên, việc học tập
các bài học đạo đức, cung cách ứng xử thông
qua những mẩu truyện súc tích và có ý nghĩa
giáo dục là một trong những phương thức tiếp
thu dễ dàng và có ảnh hưởng sâu sắc đến nhân
cách đang phát triển của các em. Với mục đích
đem đến cho các em thanh thiếu niên những
câu truyện thú vị và bổ ích, giúp các em cảm
nhận những bài học đạo đức và tự nhìn lại bản
thân, để rồi khắc phục những điểm chưa hoàn
Những bài học bình dị
5
thiện, xây dựng và phát huy những phẩm chất
đạo đức tốt đẹp cho mình, chúng tôi đã tuyển
chọn và dịch những câu truyện ngắn này từ
tiếng Anh sang tiếng Việt.
Chúng tôi đặt tựa đề cho tập truyện này là
“Những bài học bình dị”. Tại sao lại là những
bài học bình dị? Vì những câu truyện ở đây sẽ
chỉ ra cho các em thấy được những bài học đạo
đức rất gần gũi trong cuộc sống, rất bình dị,
nhưng đôi khi chúng ta không lưu tâm nên đã
không nhận rõ, vì vậy mà đã thiếu đi những
hành động hợp tình, hợp lý. Là bình dị, vì thông
qua việc đọc truyện như là một hình thức giải
trí, các bài học đạo đức từ trong những câu
truyện ấy sẽ được huân tập vào tâm trí của các
em một cách êm ái, nhẹ nhàng mà lại có sức
ảnh hưởng sâu sắc đến tâm hồn các em, đến
nhân cách đạo đức của các em.
Hy vọng tập truyện này sẽ đem đến cho
các em thanh thiếu niên và bạn đọc nói chung
những giây phút giải trí thật sự có ý nghĩa.
Sài Gòn, tháng 12 năm 2009
Minh Nguyên
6
Những bài học bình dị
Món quà của con gái
C
huyện kể rằng, cách đây không
lâu có một người đàn ông đã phạt
đứa con gái năm tuổi của ông vì phí phạm một
cuộn giấy gói màu vàng đắt tiền. Điều kiện
kinh tế của gia đình ông ta lúc ấy hơi khó khăn,
và ông ta bực mình vì em bé đã dùng cuộn giấy
vàng ấy để trang trí một cái hộp nhỏ rồi đặt nó
dưới cây Giáng sinh.
Tuy nhiên, vào sáng hôm sau đứa con gái
nhỏ đã mang hộp quà ấy đến tặng người cha
và nói:
- Thưa cha, món quà này con dành cho cha.
Lúc ấy, người cha cảm thấy bối rối vì sự
phản ứng mạnh mẽ thái quá của ông ta trước
đó, nhưng rồi sự bực tức của ông lại bùng lên
một lần nữa khi thấy cái hộp trống không. Ông
ta mắng con bé với giọng gắt gỏng:
Những bài học bình dị
7
- Này con, khi con muốn tặng cho ai một
món quà thì phải có cái gì đó ở bên trong gói
quà chứ?
Đứa bé ngước mắt nhìn người cha và nói
trong nước mắt:
- Ồ không, thưa cha, đây không phải cái
hộp rỗng, vì con đã thổi những nụ hôn của con
vào trong đó cho đến khi nó đầy mới thôi.
Người cha vô cùng xúc động khi nghe con
gái nói vậy. Thế là ông ta quì gối xuống, ôm đứa
con gái bé bỏng vào lòng và xin lỗi về sự bực tức
không đáng có của mình.
Không lâu sau đó, một vụ tai nạn đã cướp
đi mạng sống của em bé. Kể từ đó, người cha giữ
cái hộp màu vàng ấy bên cạnh giường ngủ của
mình cho đến suốt đời. Và mỗi khi thất vọng
hay phải đối mặt với những khó khăn trong
cuộc sống, ông luôn mở cái hộp và lấy ra một nụ
hôn trong tưởng tượng rồi nhớ lại tình thương
yêu của đứa con gái bé bỏng đã đặt vào đó.
Trong hiện thực của cuộc sống, hẳn là mỗi
chúng ta đều đã từng được tặng một cái hộp
8
Những bài học bình dị
màu vàng chứa đầy tình thương yêu không
điều kiện và những nụ hôn từ con cái hay cha
mẹ của chúng ta, từ những người thân trong
gia đình và bạn bè. Họ giống như những thiên
thần, những người đã giúp chúng ta đứng vững
trên đôi chân của mình khi đôi cánh của ta
không còn bay được nữa. Thế đấy, tình thương
yêu là một tài sản vô hình quý giá nhất mà mỗi
người chúng ta cần phải biết trân quí.
Liberty Town
Nguồn: www.emmitsburg.net
Những bài học bình dị
9
Một ly sữa
N
gày xưa, có một bé trai nghèo
phải đi bán hàng từ nhà này
sang nhà khác trên suốt con đường đến trường
để kiếm sống. Một hôm, cậu bé chợt nhận ra
mình chỉ còn vỏn vẹn có một hào mà thôi, và lúc
đó em đã đói lắm rồi.
Cậu bé quyết định sẽ xin thức ăn ở một căn
nhà bên đường. Tuy nhiên, em đã không đủ can
đảm để mở lời khi thấy một người phụ nữ trẻ
đẹp ra mở cửa.
Thế là, thay vì xin thức ăn, cậu bé đã xin
nước uống. Người phụ nữ nhìn dáng vẻ em và
nghĩ có lẽ em đang đói nên mang cho em một
ly sữa lớn.
Cậu bé uống chậm rãi, rồi hỏi:
- Cháu nợ của cô bao nhiêu?
Người phụ nữ đáp lại:
- Cháu không nợ cô gì cả. Đức Phật dạy
rằng, đừng bao giờ mong đợi sự đền đáp khi
chúng ta giúp đỡ người khác.
Cậu bé nói:
10
Những bài học bình dị
- Thế thì cháu xin chân thành cảm ơn cô.
Khi Howard Kelly - tên của cậu bé - rời khỏi
ngôi nhà ấy, em không chỉ cảm thấy khỏe mạnh
hơn mà lòng tin của em đối với chân lý của cuộc
đời, đối với con người cũng sâu sắc hơn.
Một thời gian lâu sau, người phụ nữ ấy mắc
bệnh trầm trọng. Các bác sĩ địa phương đều bó
tay. Cuối cùng họ đưa cô đến một thành phố lớn
và mời các chuyên gia đến nghiên cứu căn bệnh
hiếm thấy của cô.
Bác sĩ Howard Kelly đã được mời đến tham
gia buổi hội chẩn. Khi anh ta nghe đến tên thị
trấn nơi bệnh nhân cư ngụ, một chút bất ngờ
lóe hiện trong ánh mắt của anh. Ngay lập tức
anh đứng dậy và đi xuống dãy phòng nơi cô ấy
đang nằm. Trong trang phục bác sĩ, anh đến
gặp cô. Anh nhận ra cô ấy ngay tức khắc. Thế
rồi anh trở lại phòng hội chẩn và quyết định
dùng tất cả khả năng của mình để cứu mạng
sống cho cô. Từ ngày hôm đó, bác sĩ Howard
Kelly đã quan tâm đặc biệt đến trường hợp của
người bệnh này.
Sau một thời gian dài, cuộc chiến đấu với
bệnh tật cuối cùng cũng đã mang lại chiến
Những bài học bình dị
11
thắng. Bác sĩ Kelly yêu cầu phòng tài vụ chuyển
hóa đơn tổng cộng của bệnh nhân đến để anh ta
phê duyệt. Anh xem qua hóa đơn, viết mấy chữ
vào bên lề của hóa đơn rồi chuyển đến cho cô ấy.
Cô ta lo sợ nên chưa dám mở hóa đơn ra
xem, bởi vì cô đinh ninh rằng mình sẽ phải làm
lụng suốt phần đời còn lại mới trả đủ toàn bộ
chi phí trong hóa đơn đó. Cuối cùng thì cô cũng
lấy hết can đảm để mở hóa đơn ra xem. Một
dòng chữ nguệch ngoạc nằm bên lề hóa đơn thu
hút ngay sự chú ý của cô. Và cô đọc những chữ
ấy: “Đã thanh toán đủ bằng một ly sữa.” Bác sĩ
Howard Kelly (đã ký).
Những giọt nước mắt sung sướng tuôn trào
trên đôi mắt của cô. Với niềm hạnh phúc vô bờ
bến, cô đã thầm nguyện: “Cảm ơn Ngài, đức
Thế Tôn, tình thương yêu của Ngài đã lan khắp
đến những đôi tay và trái tim nhân loại.”
Khuyết danh
Nguồn: www.hkbu.edu.hk
12
Những bài học bình dị
Sức mạnh vô biên của tình yêu
G
iống như bao người mẹ mẫu mực
khác, khi Karen nhận thấy rằng
có thêm một em bé đang dần lớn lên trong bụng,
cô đã làm tất cả những gì có thể để nuôi dạy
cậu con trai ba tuổi của mình. Michael chuẩn
bị đón nhận một người em mới. Họ đã biết trước
rằng đứa bé trong bụng Karen là một bé gái, và
ngày lại ngày, đêm tiếp đêm, Michael đã hát
cho người em gái trong bụng của mẹ nghe. Cậu
bé đang hình thành tình thương yêu gắn bó với
người em gái nhỏ trước khi cậu gặp mặt em gái.
Thai nhi đã lớn lên bình thường. Đến thời
kỳ khai hoa nở nhụy, những cơn đau co thắt
dạ con đã đến. Nó co thắt mỗi 5 phút, 3 phút,
rồi mỗi một phút. Nhưng những biến chứng
nghiêm trọng đã phát sinh trong quá trình
sinh nở và Karen đã phải chịu đựng cơn đau co
thắt dạ con kéo dài mấy tiếng đồng hồ. Phải mổ
tử cung để lấy đứa bé ra hay sao?
Những bài học bình dị
13
Cuối cùng, sau một hồi lâu vật lộn với
những cơn đau, em gái bé bỏng của Michael
cũng được sinh ra. Tuy nhiên cô bé lâm vào tình
trạng nguy kịch. Với tiếng còi hú trong đêm,
chiếc xe cứu thương vội vàng đưa em bé đến
phân khoa chăm sóc đặc biệt cho trẻ sơ sinh ở
bệnh viện St. Mary, Knoxvile, Tennessee.
Thời gian chầm chậm trôi qua, bé gái trở
nên suy yếu hơn. Bác sĩ nhi khoa phải nói với
cha mẹ đứa bé rằng, hy vọng sống sót của em
thật quá mong manh. Hãy chuẩn bị sẵn sàng
cho trường hợp xấu nhất có thể xảy ra. Karen
và chồng cô thậm chí đã liên lạc với nghĩa trang
địa phương để xin một chỗ an táng.
Họ đã dọn sẵn một phòng đặc biệt trong
nhà cho em bé sơ sinh của họ nhưng bây giờ
chính họ đang phải lên kế hoạch cho một lễ
tang. Tuy nhiên, Michael vẫn năn nỉ mẹ cho
phép cậu được gặp em gái của cậu ta. Cậu bé
không ngừng nói: “Con muốn hát cho em nghe.”
Tuần thứ hai của sự chăm sóc đặc biệt trông
có vẻ như là một lễ tang sẽ diễn ra trước khi tuần
14
Những bài học bình dị
lễ ấy trôi qua. Michael vẫn luôn nài nỉ rằng cậu
muốn hát cho em gái nghe, nhưng phòng chăm
sóc đặc biệt không bao giờ cho phép trẻ em
bước vào. Cuối cùng, Karen đã quyết định dắt
Michael vào dù cho họ có cho phép hay không.
Vì nếu cậu bé không được nhìn em gái kịp lúc
thì có lẽ cậu sẽ không bao giờ gặp được em gái
khi em bé còn sống. Cô đã mặc cho Michael một
bộ đồ vét tông cũ kỹ và rộng thùng thình rồi
dẫn cậu bé vào khu chăm sóc đặc biệt trong
bệnh viện. Cậu ta trông giống như một người đi
gom quần áo bẩn để giặt. Cô y tá trưởng nhận
ra cậu ta là một cậu bé con nên quát lớn:
- Đưa cậu bé kia ra khỏi đây ngay. Không
cho phép trẻ em vào đây.
Thiên chức người mẹ đã trổi dậy mạnh mẽ
trong lòng Karen, và người phụ nữ thường ngày
thanh lịch ấy đã nhìn chằm chằm vào mặt cô y
tá trưởng với đôi mắt đanh thép, hai môi mím
chặt, Karen tuyên bố:
- Cậu ta sẽ không rời khỏi đây cho đến khi
nào cậu ấy hát cho em gái nghe xong.
Những bài học bình dị
15
Rồi Karen dắt Michael đến bên giường em
gái của cậu ấy. Cậu nhìn chăm chắm vào em
bé sơ sinh bé bỏng đang mất đi khả năng đấu
tranh để sinh tồn. Một lát sau cậu bắt đầu hát.
Với chất giọng trong trẻo và trìu mến của đứa
trẻ lên ba, Michael đã hát: “Em là ánh nắng của
anh, là ánh nắng duy nhất của anh, em làm cho
anh hạnh phúc khi bầu trời trong xanh.”
Ngay lập tức đứa bé gái dường như có sự
phản ứng. Nhịp tim bắt đầu ổn định và đều đặn
hơn.
- Hát tiếp đi con, Michael.
Karen khuyến khích con trai với đôi mắt
nhòa lệ.
“Em không bao giờ biết được, em yêu, anh
thương em nhiều lắm, đừng đem ánh nắng của
anh đi xa.”
Khi Michael hát cho em gái cậu ta nghe,
hơi thở rời rạc và yếu ớt của bé gái dần trở nên
êm dịu hơn.
- Tiếp tục hát đi, con yêu.
16
Những bài học bình dị
“Một hôm, em thân yêu, khi anh đang nằm
ngủ, anh đã mơ thấy rằng anh đang ôm em
trong vòng tay.”
Em gái bé bỏng của Michael bắt đầu dịu lại
và yên nghĩ, sự an ổn thư giãn đang lan tỏa nhẹ
nhàng khắp người em bé.
- Tiếp tục hát đi Michael.
Đến lượt cô ý tá động viên. Lúc này, những
dòng nước mắt đã đầm đìa trên khuôn mặt cô y
tá trưởng khó tính.
Karen đã cảm thấy ấm lòng.
“Em là ánh nắng của anh, ánh nắng duy
nhất của anh, xin đừng đem ánh nắng của anh
đi xa...”
Ngày sau và những ngày sau nữa, bé gái đã
đủ khỏe mạnh để về nhà.
Tờ nhật báo phụ nữ sau đó đã gọi điều đó là
Bài hát nhiệm mầu của anh trai. Những nhân
viên y tế thì gọi đó là một phép mầu. Karen thì
gọi điều đó là phép mầu của tình thương yêu.
Khuyết danh
Nguồn: www.hkbu.edu.hk
Những bài học bình dị
17
Câu chuyện con sao biển
N
gày xửa ngày xưa, có một anh
chàng thông minh đã từng đi
thăm đại dương để tạo nguồn cảm hứng sáng
tác văn học. Anh ta có thói quen đi bộ trên bờ
biển trước khi anh bắt đầu công việc của mình.
Một hôm, khi đang đi bộ dọc theo bờ biển,
anh nhìn xuống bãi biển và thấy hình bóng một
người đang chuyển động giống như đang khiêu
vũ. Anh mỉm cười với chính mình vì ý nghĩ rằng
có ai đó có thể nhảy thâu đêm suốt sáng, và rồi
anh ta đi nhanh hơn để có thể đuổi kịp hình
ảnh đó.
Khi tiến đến gần hơn, anh nhận thấy rằng
hình ảnh mà anh đã nhìn thấy là hình ảnh của
một chàng trai trẻ, và những gì anh ấy đang
làm không phải là khiêu vũ. Chàng trai trẻ ấy
18
Những bài học bình dị
đi xuống bờ biển, nhặt lên những con vật nhỏ
và ném chúng vào giữa đại dương.
Anh chàng thông minh đã đến gần hơn và
nói lớn:
- Chào anh! Anh có thể cho tôi biết là anh
đang làm gì không?
Chàng trai trẻ dừng lại, ngước nhìn và trả
lời:
- Tôi đang ném những con sao biển vào
trong nước.
- Thế thì tôi phải hỏi: Tại sao anh lại ném
những con sao biển vào trong nước?
Người đàn ông thông minh hỏi với chút
phân vân. Chàng trai trẻ vui vẻ giải thích:
- Mặt trời đang lên, thủy triều sẽ xuống.
Nếu tôi không ném chúng vào trong nước thì
chúng sẽ chết.
Nghe như thế người đàn ông thông minh
lại cảm thấy lạ lùng hơn:
- Nhưng này anh bạn trẻ, anh không thấy
là có đến hàng dặm dài bờ biển và có rất nhiều
Những bài học bình dị
19
con sao biển dọc theo bờ biển hay sao? Anh
không thể cứu hết bọn chúng được.
Khi ấy, chàng trai trẻ cúi mình xuống và
nhặt lên một con sao biển khác rồi ném vào
trong nước. Khi con sao biển chạm mặt nước,
anh ta nói chậm rãi:
- Dù sao đi nữa, tôi cũng đã thay đổi số
phận cho con sao biển đó.
Loren Eiseley
Nguồn: www.martweiss.com
20
Những bài học bình dị
Cậu bé khôn ngoan
M
ột cậu bé tiến đền gần tiệm
thuốc tây và dùng một thùng
các-tông cứng (loại để đựng các lon soda) đặt
ngay bên dưới chân máy điện thoại công cộng.
Rồi cậu ta leo lên đứng trên thùng các-tông để
có thể với đến những nút bấm trên điện thoại.
Cậu nhấn vào bảy con số.
Người chủ tiệm thuốc tây quan sát và lắng
nghe cuộc đàm thoại.
Cậu bé hỏi:
- Thưa bà, bà có thể dành cho tôi công việc
cắt cỏ cho thảm cỏ của bà không?
Người phụ nữ trả lời:
- Tôi đã có người cắt cỏ cho thảm cỏ của
mình rồi.
Những bài học bình dị
21
Cậu bé nói:
- Thưa bà, tôi sẽ cắt thảm cỏ của bà với giá
bằng phân nửa giá của người đang cắt cỏ cho
bà bây giờ.
Người phụ nữ đáp lại:
- Tôi rất hài lòng với người đang cắt cỏ cho
thảm cỏ của mình.
Cậu bé tỏ ra kiên nhẫn hơn và nói:
- Thưa bà, thậm chí tôi sẽ quét dọn lề đường
và lối đi bộ cho bà, và những việc khác nữa. Vào
chủ nhật bà sẽ có một thảm cỏ đẹp nhất trong
tất cả các thảm cỏ của bãi biển North Palm ở
Florida này.
Và người phụ nữ vẫn từ chối.
Cậu bé nở nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt
và gác máy điện thoại.
Người chủ tiệm thuốc nãy giờ lắng nghe tất
cả nội dung cuộc đàm thoại, đi đến bên cậu bé
và nói:
- Này cháu, chú thích thái độ của cháu, chú
thích tinh thần lạc quan đó và muốn dành cho
cháu một công việc.
22
Những bài học bình dị
Cậu bé đáp lại:
- Cảm ơn chú, nhưng cháu chỉ là đang kiểm
tra lại khả năng làm việc của mình và chất
lượng công việc mà cháu đang làm mà thôi.
Cháu chính là người đang làm việc cho người
phụ nữ mà cháu đã nói chuyện lúc nãy.
Chúng ta có dám chắc là chúng ta đánh giá
đúng về bản thân mình không?
Khuyết danh
Nguồn: www.citehr.com
Những bài học bình dị
23
Tờ giấy bạc
M
ột diễn giả nổi tiếng bắt đầu
bài thuyết trình của mình
bằng cách đưa lên một tờ giấy bạc 20 đô-la.
Trong căn phòng có 200 người, ông ta hỏi:
- Ai trong các bạn thích tờ giấy bạc 20 đô-la
này?
Nhiều bàn tay đưa lên.
Ông nói:
- Tôi sẽ tặng tờ giấy bạc này cho một người
trong số các bạn, nhưng trước tiên, hãy để tôi
làm điều này đã.
hỏi:
Ông bắt đầu vò tờ giấy bạc. Rồi ông ta lại
- Ai vẫn còn thích tờ giấy bạc này?
Nhiều cánh tay đưa lên cao.
- Tốt, vị diễn giả đáp lại, và điều gì xảy ra
nếu tôi làm như thế này?
24
Những bài học bình dị
Nói rồi ông thả tờ giấy bạc xuống nền nhà
và dùng giày của mình chà xát nó trên nền nhà.
Rồi ông nhặt nó lên, bây giờ tờ giấy bạc đã bị
nhàu nát và dơ bẩn. Và ông hỏi:
- Bây giờ có ai vẫn còn thích nó không?
Nhiều cánh tay vẫn còn đưa lên.
Vị diễn giả nói tiếp:
- Thưa các bạn, các bạn đã học được một bài
học rất có giá trị. Bất kể là tôi đã làm gì với tờ
giấy bạc này, bạn vẫn thích nó vì nó đã không
bị giảm đi giá trị sử dụng. Nó vẫn đáng giá 20
đô-la. Nhiều lần trong cuộc sống, chúng ta đã
bị rơi ruống, đã bị nhàu nát và bị nhiễm bẩn bởi
những quyết định chúng ta đưa ra và những
hoàn cảnh đến với chúng ta. Đôi khi chúng ta
có thể cảm thấy rằng chúng ta vô dụng. Nhưng,
dù điều gì đã xảy ra và sẽ xảy ra đi nữa, bạn vẫn
không bao giờ mất đi giá trị của mình, dơ hay
sạch, bị nhàu nát hay được gấp cẩn thận, bạn
vẫn là vô giá đối với những ai yêu thương bạn.
Giá trị cuộc sống của chúng ta không phải đến
từ những gì ta có, những người ta quen biết, mà
là bởi chúng ta là ai. Bạn rất là đặc biệt, đừng
Những bài học bình dị
25
quên điều đó. Hãy truyền thông điệp này đến
những ai bạn quan tâm, ngay cả người đã gởi
thông điệp này đến cho bạn. Bạn sẽ không bao
giờ biết được những năng lực khi thông điệp
này đến được với những trái tim đau khổ, và
niềm hy vọng mà nó có thể đem đến cho những
người đó. Hãy luôn biết ơn những niềm hạnh
phúc mà bạn đã và đang có được, và hãy quên
đi những khổ đau, phiền muộn.
Khuyết danh
Nguồn: www.hkbu.edu.hk
26
Những bài học bình dị
Hải đảo của tình yêu
N
gày xưa có một hòn đảo, ở đó
những cảm xúc đã sinh sống:
Hạnh Phúc, Đau Buồn, Kiến Thức, và tất cả
những thứ khác nữa, bao gồm cả Tình Yêu.
Một hôm, chúa đảo thông báo đến tất cả
những thần dân rằng, hòn đảo đang chìm dần
xuống đáy đại dương. Cho nên tất cả các cảm
xúc hãy chuẩn bị thuyền để rời khỏi đảo.
Và thế là tất cả cảm xúc đều ra đi, chỉ có
Tình Yêu là cảm xúc duy nhất đã quyết định ở
lại trên đảo. Cô ấy muốn giữ gìn hòn đảo tuyệt
vời của họ cho đến giây phút cuối cùng.
Khi hòn đảo gần như đã bị chìm ngập, Tình
Yêu mới quyết định đã đến lúc phải rời xa nó.
Cô ấy bắt đầu nhìn xung quanh xem có ai không
để nhờ giúp đỡ.
Những bài học bình dị
27
Chỉ có anh Giàu Sang đang đi qua với một
chiếc thuyền lớn.
Tình Yêu liền hỏi:
- Giàu Sang, anh có thể cho tôi đi nhờ
thuyền của anh không?
Giàu Sang đáp lại:
- Tôi thành thật xin lỗi, có rất nhiều vàng
bạc trên thuyền tôi, nên không còn chỗ nào cho
bạn nữa cả.
Thế rồi Tình Yêu đã quyết định nhờ anh Tự
Phụ giúp khi anh ta đang đi qua trên một con
thuyền đẹp. Tình Yêu gọi lớn:
- Anh Tự Phụ, hãy làm ơn giúp tôi.
- Tôi không thể nào giúp bạn.
Tự Phụ đáp lại:
- Bạn đã bị ướt sũng, vì thế bạn sẽ làm hỏng
chiếc thuyền đẹp của tôi mất.
Sau đó Tình Yêu thấy Đau Buồn đang đi
qua. Tình Yêu gọi:
- Đau Buồn, làm ơn hãy cho tôi đi cùng bạn.
Đau Buồn đáp lại:
28
Những bài học bình dị
- Tình Yêu, mình xin lỗi nhé. Mình chỉ
muốn được ở một mình vào lúc này.
Thế rồi Tình Yêu trông thấy Hạnh Phúc.
Tình Yêu vội kêu lên:
- Hạnh Phúc, xin hãy đem tôi đi cùng bạn.
Nhưng lúc ấy Hạnh Phúc đang vui quá đỗi
nên anh ta đã không nghe tiếng Tình Yêu gọi
anh.
Tình Yêu bắt đầu khóc. Ngay khi đó cô đã
nghe tiếng ai đó nói rằng:
- Đến đây nào, Tình Yêu, tôi sẽ cho cô đi
cùng với tôi.
Đấy là một ông già. Tình Yêu cảm thấy
hạnh phúc và vui mừng đến độ cô đã quên hỏi
ông già ấy tên gì.
Khi họ đã đến đất liền, ông già đã đi tiếp
con đường của mình. Tình Yêu cảm thấy mình
mang ơn ông già ấy thật là nhiều. Sau đó, Tình
Yêu đi tìm Kiến Thức và hỏi:
- Người đã giúp đỡ mình là ai vậy?
Kiến Thức trả lời:
Những bài học bình dị
29
- Đấy là Thời Gian
- Nhưng tại sao ông Thời Gian đã giúp
mình trong khi không có người nào khác muốn
giúp đỡ?
Tình Yêu thắc mắc.
Kiến Thức mỉm cười và trả lời với lòng
thành thật và trí tuệ sâu sắc rằng:
- Bởi vì chỉ có Thời Gian mới có thể thấu
hiểu được Tình Yêu cao quý đến nhường nào.
Khuyết danh
bhadesia.multiply.com
30
Những bài học bình dị
Ứng xử với nghịch cảnh
N
gười con gái than phiền với cha
về cuộc sống, rằng mọi thứ thật
là khó khăn đối với cô ta. Cô đã không biết làm
sao để tạo dựng cuộc sống và rồi cô muốn từ bỏ.
Cô đã mệt mỏi vì phải vật lộn với cuộc sống.
Dường như ngay sau khi một vấn đề được giải
quyết xong thì một vấn đề mới lại nảy sinh...
Cha cô ấy là một đầu bếp trưởng. Ông dắt
cô vào bếp, đổ đầy ba ấm nước và đặt chúng lên
ba bếp lửa đang cháy. Không lâu sau đó, những
ấm nước bắt đầu sôi. Ông bỏ những củ cà rốt
vào một ấm, vài quả trứng vào ấm thứ hai và
một nhúm bột cà phê vào ấm còn lại. Ông để
cho chúng tiếp tục sôi mà không nói một lời nào.
Người con gái cắn răng và chờ đợi một cách
thiếu kiên nhẫn. Cô đang tự hỏi, không biết cha
Những bài học bình dị
31
mình đang làm gì? Khoảng 20 phút sau, ông tắt
các bếp lửa. Ông lấy những củ cà rốt ra và đặt
chúng vào một cái bát. Rồi ông vớt những quả
trứng ra và đặt chúng vào một cái bát khác.
Cuối cùng, ông rót cà phê ra một cái bát khác
nữa. Thế rồi ông quay sang cô con gái và hỏi:
- Con đã thấy những gì?
Cô con gái đáp:
- Thưa cha, đó là những củ cà rốt, mấy quả
trứng và bột cà phê.
Ông kéo con gái lại gần hơn và bảo cô chạm
vào những củ cà rốt. Cô ta sờ vào những củ cà
rốt và nhận thấy rằng nó mềm. Rồi ông bảo cô
ấy cầm một quả trứng và đập vỡ nó. Sau khi lột
sạch lớp vỏ, cô thấy quả trứng chín và cứng.
Cuối cùng, người cha yêu cầu cô con gái
nếm nước cà phê. Cô ấy đã mỉm cười khi nếm
cà phê đậm đà hương vị.
Thế rồi cô ta hỏi:
- Cha muốn nói với con điều gì đây?
32
Những bài học bình dị
Người cha chậm rãi giải thích. Mỗi một vật
trên đều đã tiếp xúc với cùng một hoàn cảnh
bất lợi là nước sôi, nhưng chúng đã phản ứng
theo những cách khác nhau. Củ cà rốt vốn cứng
chắc, nhưng sau khi bỏ vào trong nước sôi thì
nó mềm hẳn đi. Quả trứng vốn dễ vỡ, chỉ có lớp
vỏ mỏng manh bên ngoài để bảo vệ cho chất
lõng bên trong của nó. Nhưng sau khi bỏ vào
nước sôi, phần bên trong của nó trở nên cứng
hơn. Bột cà phê thật kỳ dị, sau khi cho vào nước
sôi đã làm cho nước thay đổi hẳn.
Người cha hỏi con gái:
- Con là thứ nào trong số đó? Khi nghịch
cảnh gõ cửa, con sẽ phản ứng thế nào? Con trở
nên mềm yếu như cà rốt, trở nên cứng rắn ở
bên trong như quả trứng, hay con làm thay đổi
những hoàn cảnh ấy, như bột cà phê?
Khuyết danh
Nguồn: go.webassistant.com
Những bài học bình dị
33
Có phải cái bình của bạn đã đầy?
M
ột vị giáo sư đứng trên bục
giảng của lớp Triết học với một
vài món đồ đặt phía trước. Khi lớp học bắt đầu,
không nói lời nào, ông cầm lên một cài bình lớn
và trống rỗng và bỏ những quả bóng golf vào
trong đó. Thế rồi ông hỏi các sinh viên rằng, có
phải cái bình đã đầy? Các sinh viên đồng ý là
cái bình đã đầy.
Vị giáo sư lại cầm lên một hộp thạch anh
và đổ chúng vào trong cái bình. Ông lắc nhẹ
cái bình và những hạt thạch anh lăn vào các
khoảng trống ở giữa các quả bóng golf. Rồi ông
lại hỏi sinh viên là cái bình có đầy không? Họ
đều đồng ý là cái bình đã đầy.
Sau đó vị giáo sư cầm một bao cát lên và đổ
nó vào trong bình. Lẽ đương nhiên là cát đã lấp
đầy mọi thứ khác. Một lần nữa ông lại hỏi sinh
viên là cái bình có đầy không? Các sinh viên
đều đồng ý là nó đã đầy.
34
Những bài học bình dị
Vị giáo sư lấy ra hai lon nước giải khát từ
dưới bàn và rót tất cả vào trong bình, và nó đã
lấp đầy khoảng trống giữa các hạt cát một cách
hiệu quả. Các sinh viên cười rộ lên.
- Bây giờ, - vị giáo sư nói, khi tiếng cười đã
lắng xuống - tôi muốn các bạn ý thức được rằng
cái bình này miêu tả cuộc sống của chính các
bạn. Những quả bóng golf là những thứ quan
trọng: gia đình của bạn, con cái của bạn, sức
khỏe của bạn, bạn bè của bạn, và những đam
mê của bạn - những thứ mà nếu mọi cái khác bị
mất đi thì chỉ còn lại chúng, cuộc sống của bạn
vẫn tràn đầy. Những hạt thạch anh là các thứ
khác như là nghề nghiệp của bạn, nhà của bạn,
xe hơi của bạn… Cát là những thứ khác nữa,
những thứ nhỏ nhặt...
Ngừng một chút, ông thong thả nói tiếp:
- Nếu các bạn bỏ cát vào trong cái bình
trước tiên, ông ta tiếp tục, thì sẽ không còn chỗ
cho những hạt thạch anh và những trái bóng
golf. Điều tương tự sẽ xảy ra đối với cuộc sống
của bạn. Nếu bạn dành tất cả thời gian và năng
lượng của mình vào những thứ nhỏ nhặt, thì
Những bài học bình dị
35
bạn sẽ không còn thời gian dành cho những
thứ quan trọng đối với bạn nữa. Hãy chú ý đến
những thứ trọng yếu đối với niềm hạnh phúc
của bạn. Hãy vui đùa với con cái. Dành thời
gian để kiểm tra sức khỏe. Dẫn người bạn đời
của mình đi ăn bữa tối ở bên ngoài. Dành chút
thời gian để dọn dẹp nhà cửa, sửa chữa những
thứ đã bị hỏng ở trong nhà. Trước hết bạn hãy
quan tâm đến những quả bóng golf, những thứ
thật sự đóng vai trò quan trọng đối với bạn.
Thiết lập vị thế ưu tiên cho chúng. Phần còn
lại chỉ là cát.
Khi ông đã kết thúc, có một sự yên lặng sâu
lắng ở trong lớp học. Thế rồi, một trong số các
sinh viên đã đưa tay lên xin hỏi:
- Thưa thầy, vậy thì nước giải khát biểu
hiện cho cái gì?
Vị giáo sư mỉm cười:
- Tôi rất vui khi bạn hỏi điều này. Nó chỉ để
chỉ cho các bạn thấy rằng, bất luận cuộc sống
của bạn dường như đã bận rộn đến mức nào,
vẫn luôn có chỗ cho một vài ly nước giải khát.
Tazzy Corner
Nguồn: vr-zone.com
36
Những bài học bình dị
Bông hoa thật
C
âu chuyện của người Ả-rập này
sẽ chỉ cho bạn thấy được rằng,
bằng cách nào mà sự thật vẫn có thể được tìm
thấy trong một thế giới của sự gian dối và ảo
tưởng.
Khi nữ hoàng của xứ Sheba được vị vua
nổi tiếng là Solomon viếng thăm, vị vua mà nữ
hoàng thật sự muốn vượt trội hơn ông ta về sự
thông thái. Nữ hoàng đã đưa ra cho vua một lời
thách đố.
Nữ hoàng dẫn vua đến một khu vực trong
cung điện của bà, nơi mà những nghệ nhân
kiệt xuất đã bài trí một không gian nhân tạo
vô cùng hấp dẫn với đầy những bông hoa giả.
Biển hoa sặc sỡ gợn sóng nhẹ nhàng trong làn
gió nhẹ và làn gió ấy cũng là làn gió nhân tạo.
Những bài học bình dị
37
Những màu sắc, hương thơm và gió ấy
chúng ta không thể nào phân biệt được với
những thứ thật.
Nữ hoàng nói:
- Một trong tất cả những bông hoa ở đây
là hoa thật, thưa đức vua Solomon. Đức vua có
thể giúp tôi tìm ra nó được không?
Đức vua nhìn xung quanh một cách tỉ mỉ.
Vua đã dùng tất cả các giác quan của mình và
tập trung cao độ, nhưng đã không thể nào lấy
ra được bông hoa thật. Ông ta bắt đầu toát mồ
hôi đầm đìa và nói với nữ hoàng xứ Sheba rằng:
- Ở đây hơi nóng. Nữ hoàng có thể bảo
người hầu cận của mình mở một cánh cửa sổ
được không?
Nữ hoàng ra lệnh cho người đi mở cửa sổ.
- Đấy là bông hoa thật.
Chỉ một lát sau, vua Solomon tìm được câu
trả lời. Ông ta đã chỉ ra được bông hoa thật,
không thể nhầm lẫn. Một con ong đã bay vào
cửa sổ và đến đậu ngay trên bông hoa thật duy
nhất ấy.
38
Những bài học bình dị
Mặc dù rất khó để có được sự thông thái
như vua Solomon, nhưng nội dung câu chuyện
này muốn nói lên rằng, để là một con ong còn
khó hơn nhiều. Và điều khó khăn nhất ở đây là
để làm một bông hoa thật.
Khuyết danh
Nguồn: nassjay.activebb.net
Những bài học bình dị
39
Tên trộm thiêng liêng
M
ột kẻ trộm đột nhập vào nhà
một người Bà-la-môn giàu có.
Khi đã vào được bên trong, hắn ta lập tức nhìn
đến những cái tủ và dưới những cái giường để
xem có tìm thấy tiền bạc gì không. Thình lình
hắn ta nghe tiếng động và nhận ra có một vài
người hầu ở trong nhà. Do vậy rất có nguy cơ là
hắn ta sẽ bị bắt.
Không một chút suy nghĩ, hắn nhanh chóng
cởi quần áo và ném chúng vào trong đống lửa
đang cháy ở trong phòng. Bây giờ hắn chỉ còn lại
có cái quần nhỏ ở trên người. Rồi hắn ta nhanh
chóng lấy một vài cục tro tàn từ bếp lửa chà lên
da. Bây giờ, trông hắn hệt như một vị tu sĩ khổ
hạnh. Hắn ngồi xuống giữa phòng trong tư thế
hoa sen.
Hắn vừa làm xong thì những người hầu
cầm gậy và dao đi vào. Khi họ thấy tên trộm
đang ngồi thì họ la lên: “Ồ, thì ra là một thánh
nhân!”
40
Những bài học bình dị
Với lòng xúc động, như là một phong tục
thông thường, họ đã đặt tay của họ vào đôi bàn
chân của vị thánh, và người chủ của ngôi nhà
lập tức được mời đến. Ông ta cũng đặt tay vào
đôi bàn chân tên trộm và mời hắn ở lại nhà ít
hôm.
Tên trộm chú tâm để giữ đôi mắt khép lại,
vì hắn biết là các vị thánh tu khổ hạnh thường
làm như thế.
Hắn đợi cho đến khi những người hầu và
chủ nhà đi ra khỏi phòng, rồi thận trọng mở
mắt ra. “Bây giờ thì sao?” Hắn nghĩ. “Cảm ơn
thánh thần, họ tin rằng tôi là một thánh nhân.”
Thình lình vị chủ nhà quay lại với một vòng
hoa trên tay. Tên trộm nhanh chóng nhắm mắt
lại và vị chủ nhà quàng vòng hoa quanh cổ hắn
ta. Cảm động, ông ta chạm vào bàn chân của
tên trộm một lần nữa và nói:
- Ngàn lần cám ơn sự viếng thăm của Ngài,
từ nay trở đi nhà con sẽ được ban phúc lành,
bởi vì đấy là những gì người Ấn Độ nghĩ về điều
đó, Ngài có thể hoan hỷ ở lại một vài hôm được
không?
Những bài học bình dị
41
“Thật là tốt”, tên trộm nghĩ, “đấy không
phải là một ý tưởng tồi”, và hắn im lặng gật
đầu. Hắn giữ yên lặng và không nói gì thêm.
Mà hắn biết nói gì đây? Hắn chỉ biết việc đột
nhập vào nhà và nghĩ đến giá trị của những
thứ châu báu mà hắn muốn lấy cắp!
Dù vậy, hắn ta cũng hiểu rằng nét đặc trưng
của một thánh nhân là ngồi yên và không nói
gì cả.
Ngày hôm sau người ta mời hắn ăn và điều
này diễn ra trong suốt 3 tuần.
Mỗi ngày người ta đến ngồi bên chân hắn
và cầu xin hắn ban phúc lành. Họ đã dâng hoa
và hắn được đối xử như một thánh nhân thực
sự. Cuối cùng tên trộm nghĩ rằng: “Hừ, đây
không phải là điều xấu, mình không cần làm
gì cả, không cần nói gì cả và họ nghĩ mình là
quan trọng.”
Sau một thời gian thì tên trộm bắt đầu cảm
thấy mình thiêng liêng thật sự!
Khuyết danh
Nguồn: www.taleweb.com
42
Những bài học bình dị
Ảo ảnh
M
ột ngày nọ, có một vị thầy được
mời vào trong cung vua để
giảng dạy cho hoàng tử. Người thầy giáo sớm
nhận thấy rằng hoàng tử rất hiếu học và sẵn
sàng đón nhận những gì thầy dạy, lắng nghe
những bài học minh triết, nhưng cậu ta cũng
rất đắm say đối với đời sống vật chất và khó
lòng thấu hiểu được ảo ảnh của sự tồn tại.
Một hôm, người thầy giáo đưa cho hoàng tử
một cái bát và nói: “Thầy rất khát nước, điện hạ
vui lòng đến dòng sông múc ít nước vào cái bát
này và đem về đây được không?”
Hoàng tử cầm lấy cái bát và đi đến dòng
sông.
Khi hoàng tử gập người xuống để múc nước
vào trong bát thì cậu ta thấy một người con gái
xinh đẹp, cô ấy cũng giống như cậu ta, đang
múc nước từ dòng sông. Người con gái đẹp lộng
Những bài học bình dị
43
lẫy đến độ hoàng tử đem lòng thương yêu ngay
lập tức. Hoàng tử đã đi đến nhà cô ấy và được
cô giới thiệu với cha mẹ của cô ta. Không lâu
sao đó thì họ tổ chức đám cưới. Hoàng tử và vợ
đã mua đất, xây nhà, rồi sinh được một người
con trai và một người con gái. Họ sốn...
Minh Nguyên biên dịch
Phát hành theo thỏa thuận giữa Công ty Văn hóa Hương Trang và
tác giả. Nghiêm cấm mọi sự sao chép, trích dịch hoặc in lại mà
không có sự cho phép bằng văn bản của chúng tôi.
GPXB số 565-2010/CXB/46-81/VHTT
QĐXB số 829/QĐ-VHTT
In ấn và phát hành tại Nhà sách Quang Minh
416 Nguyễn Thị Minh Khai, P5, Q3, TP HCM
Việt Nam
Published by arrangement between Huong Trang Cultural
Company Ltd. and the author.
All rights reserved. No part of this book may be reproduced
by any means without prior written permission from the
publisher.
MINH NGUYÊN
biên dịch
NHỮNG BÀI HỌC
BÌNH DỊ
NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA THÔNG TIN
LỜI GIỚI THIỆU
C
uộc sống là một quá trình học
tập, rèn luyện để không ngừng
hoàn thiện bản thân. Chúng ta không chỉ học ở
trong nhà trường, chúng ta còn học những bài
học từ trong thực tế của cuộc sống, chúng ta học
qua sách báo, qua các phương tiện thông tin đại
chúng, và chúng ta học qua sự trải nghiệm của
chính bản thân mình nữa. Ở mỗi độ tuổi khác
nhau lại có những cách học khác nhau.
Với lứa tuổi thanh thiếu niên, việc học tập
các bài học đạo đức, cung cách ứng xử thông
qua những mẩu truyện súc tích và có ý nghĩa
giáo dục là một trong những phương thức tiếp
thu dễ dàng và có ảnh hưởng sâu sắc đến nhân
cách đang phát triển của các em. Với mục đích
đem đến cho các em thanh thiếu niên những
câu truyện thú vị và bổ ích, giúp các em cảm
nhận những bài học đạo đức và tự nhìn lại bản
thân, để rồi khắc phục những điểm chưa hoàn
Những bài học bình dị
5
thiện, xây dựng và phát huy những phẩm chất
đạo đức tốt đẹp cho mình, chúng tôi đã tuyển
chọn và dịch những câu truyện ngắn này từ
tiếng Anh sang tiếng Việt.
Chúng tôi đặt tựa đề cho tập truyện này là
“Những bài học bình dị”. Tại sao lại là những
bài học bình dị? Vì những câu truyện ở đây sẽ
chỉ ra cho các em thấy được những bài học đạo
đức rất gần gũi trong cuộc sống, rất bình dị,
nhưng đôi khi chúng ta không lưu tâm nên đã
không nhận rõ, vì vậy mà đã thiếu đi những
hành động hợp tình, hợp lý. Là bình dị, vì thông
qua việc đọc truyện như là một hình thức giải
trí, các bài học đạo đức từ trong những câu
truyện ấy sẽ được huân tập vào tâm trí của các
em một cách êm ái, nhẹ nhàng mà lại có sức
ảnh hưởng sâu sắc đến tâm hồn các em, đến
nhân cách đạo đức của các em.
Hy vọng tập truyện này sẽ đem đến cho
các em thanh thiếu niên và bạn đọc nói chung
những giây phút giải trí thật sự có ý nghĩa.
Sài Gòn, tháng 12 năm 2009
Minh Nguyên
6
Những bài học bình dị
Món quà của con gái
C
huyện kể rằng, cách đây không
lâu có một người đàn ông đã phạt
đứa con gái năm tuổi của ông vì phí phạm một
cuộn giấy gói màu vàng đắt tiền. Điều kiện
kinh tế của gia đình ông ta lúc ấy hơi khó khăn,
và ông ta bực mình vì em bé đã dùng cuộn giấy
vàng ấy để trang trí một cái hộp nhỏ rồi đặt nó
dưới cây Giáng sinh.
Tuy nhiên, vào sáng hôm sau đứa con gái
nhỏ đã mang hộp quà ấy đến tặng người cha
và nói:
- Thưa cha, món quà này con dành cho cha.
Lúc ấy, người cha cảm thấy bối rối vì sự
phản ứng mạnh mẽ thái quá của ông ta trước
đó, nhưng rồi sự bực tức của ông lại bùng lên
một lần nữa khi thấy cái hộp trống không. Ông
ta mắng con bé với giọng gắt gỏng:
Những bài học bình dị
7
- Này con, khi con muốn tặng cho ai một
món quà thì phải có cái gì đó ở bên trong gói
quà chứ?
Đứa bé ngước mắt nhìn người cha và nói
trong nước mắt:
- Ồ không, thưa cha, đây không phải cái
hộp rỗng, vì con đã thổi những nụ hôn của con
vào trong đó cho đến khi nó đầy mới thôi.
Người cha vô cùng xúc động khi nghe con
gái nói vậy. Thế là ông ta quì gối xuống, ôm đứa
con gái bé bỏng vào lòng và xin lỗi về sự bực tức
không đáng có của mình.
Không lâu sau đó, một vụ tai nạn đã cướp
đi mạng sống của em bé. Kể từ đó, người cha giữ
cái hộp màu vàng ấy bên cạnh giường ngủ của
mình cho đến suốt đời. Và mỗi khi thất vọng
hay phải đối mặt với những khó khăn trong
cuộc sống, ông luôn mở cái hộp và lấy ra một nụ
hôn trong tưởng tượng rồi nhớ lại tình thương
yêu của đứa con gái bé bỏng đã đặt vào đó.
Trong hiện thực của cuộc sống, hẳn là mỗi
chúng ta đều đã từng được tặng một cái hộp
8
Những bài học bình dị
màu vàng chứa đầy tình thương yêu không
điều kiện và những nụ hôn từ con cái hay cha
mẹ của chúng ta, từ những người thân trong
gia đình và bạn bè. Họ giống như những thiên
thần, những người đã giúp chúng ta đứng vững
trên đôi chân của mình khi đôi cánh của ta
không còn bay được nữa. Thế đấy, tình thương
yêu là một tài sản vô hình quý giá nhất mà mỗi
người chúng ta cần phải biết trân quí.
Liberty Town
Nguồn: www.emmitsburg.net
Những bài học bình dị
9
Một ly sữa
N
gày xưa, có một bé trai nghèo
phải đi bán hàng từ nhà này
sang nhà khác trên suốt con đường đến trường
để kiếm sống. Một hôm, cậu bé chợt nhận ra
mình chỉ còn vỏn vẹn có một hào mà thôi, và lúc
đó em đã đói lắm rồi.
Cậu bé quyết định sẽ xin thức ăn ở một căn
nhà bên đường. Tuy nhiên, em đã không đủ can
đảm để mở lời khi thấy một người phụ nữ trẻ
đẹp ra mở cửa.
Thế là, thay vì xin thức ăn, cậu bé đã xin
nước uống. Người phụ nữ nhìn dáng vẻ em và
nghĩ có lẽ em đang đói nên mang cho em một
ly sữa lớn.
Cậu bé uống chậm rãi, rồi hỏi:
- Cháu nợ của cô bao nhiêu?
Người phụ nữ đáp lại:
- Cháu không nợ cô gì cả. Đức Phật dạy
rằng, đừng bao giờ mong đợi sự đền đáp khi
chúng ta giúp đỡ người khác.
Cậu bé nói:
10
Những bài học bình dị
- Thế thì cháu xin chân thành cảm ơn cô.
Khi Howard Kelly - tên của cậu bé - rời khỏi
ngôi nhà ấy, em không chỉ cảm thấy khỏe mạnh
hơn mà lòng tin của em đối với chân lý của cuộc
đời, đối với con người cũng sâu sắc hơn.
Một thời gian lâu sau, người phụ nữ ấy mắc
bệnh trầm trọng. Các bác sĩ địa phương đều bó
tay. Cuối cùng họ đưa cô đến một thành phố lớn
và mời các chuyên gia đến nghiên cứu căn bệnh
hiếm thấy của cô.
Bác sĩ Howard Kelly đã được mời đến tham
gia buổi hội chẩn. Khi anh ta nghe đến tên thị
trấn nơi bệnh nhân cư ngụ, một chút bất ngờ
lóe hiện trong ánh mắt của anh. Ngay lập tức
anh đứng dậy và đi xuống dãy phòng nơi cô ấy
đang nằm. Trong trang phục bác sĩ, anh đến
gặp cô. Anh nhận ra cô ấy ngay tức khắc. Thế
rồi anh trở lại phòng hội chẩn và quyết định
dùng tất cả khả năng của mình để cứu mạng
sống cho cô. Từ ngày hôm đó, bác sĩ Howard
Kelly đã quan tâm đặc biệt đến trường hợp của
người bệnh này.
Sau một thời gian dài, cuộc chiến đấu với
bệnh tật cuối cùng cũng đã mang lại chiến
Những bài học bình dị
11
thắng. Bác sĩ Kelly yêu cầu phòng tài vụ chuyển
hóa đơn tổng cộng của bệnh nhân đến để anh ta
phê duyệt. Anh xem qua hóa đơn, viết mấy chữ
vào bên lề của hóa đơn rồi chuyển đến cho cô ấy.
Cô ta lo sợ nên chưa dám mở hóa đơn ra
xem, bởi vì cô đinh ninh rằng mình sẽ phải làm
lụng suốt phần đời còn lại mới trả đủ toàn bộ
chi phí trong hóa đơn đó. Cuối cùng thì cô cũng
lấy hết can đảm để mở hóa đơn ra xem. Một
dòng chữ nguệch ngoạc nằm bên lề hóa đơn thu
hút ngay sự chú ý của cô. Và cô đọc những chữ
ấy: “Đã thanh toán đủ bằng một ly sữa.” Bác sĩ
Howard Kelly (đã ký).
Những giọt nước mắt sung sướng tuôn trào
trên đôi mắt của cô. Với niềm hạnh phúc vô bờ
bến, cô đã thầm nguyện: “Cảm ơn Ngài, đức
Thế Tôn, tình thương yêu của Ngài đã lan khắp
đến những đôi tay và trái tim nhân loại.”
Khuyết danh
Nguồn: www.hkbu.edu.hk
12
Những bài học bình dị
Sức mạnh vô biên của tình yêu
G
iống như bao người mẹ mẫu mực
khác, khi Karen nhận thấy rằng
có thêm một em bé đang dần lớn lên trong bụng,
cô đã làm tất cả những gì có thể để nuôi dạy
cậu con trai ba tuổi của mình. Michael chuẩn
bị đón nhận một người em mới. Họ đã biết trước
rằng đứa bé trong bụng Karen là một bé gái, và
ngày lại ngày, đêm tiếp đêm, Michael đã hát
cho người em gái trong bụng của mẹ nghe. Cậu
bé đang hình thành tình thương yêu gắn bó với
người em gái nhỏ trước khi cậu gặp mặt em gái.
Thai nhi đã lớn lên bình thường. Đến thời
kỳ khai hoa nở nhụy, những cơn đau co thắt
dạ con đã đến. Nó co thắt mỗi 5 phút, 3 phút,
rồi mỗi một phút. Nhưng những biến chứng
nghiêm trọng đã phát sinh trong quá trình
sinh nở và Karen đã phải chịu đựng cơn đau co
thắt dạ con kéo dài mấy tiếng đồng hồ. Phải mổ
tử cung để lấy đứa bé ra hay sao?
Những bài học bình dị
13
Cuối cùng, sau một hồi lâu vật lộn với
những cơn đau, em gái bé bỏng của Michael
cũng được sinh ra. Tuy nhiên cô bé lâm vào tình
trạng nguy kịch. Với tiếng còi hú trong đêm,
chiếc xe cứu thương vội vàng đưa em bé đến
phân khoa chăm sóc đặc biệt cho trẻ sơ sinh ở
bệnh viện St. Mary, Knoxvile, Tennessee.
Thời gian chầm chậm trôi qua, bé gái trở
nên suy yếu hơn. Bác sĩ nhi khoa phải nói với
cha mẹ đứa bé rằng, hy vọng sống sót của em
thật quá mong manh. Hãy chuẩn bị sẵn sàng
cho trường hợp xấu nhất có thể xảy ra. Karen
và chồng cô thậm chí đã liên lạc với nghĩa trang
địa phương để xin một chỗ an táng.
Họ đã dọn sẵn một phòng đặc biệt trong
nhà cho em bé sơ sinh của họ nhưng bây giờ
chính họ đang phải lên kế hoạch cho một lễ
tang. Tuy nhiên, Michael vẫn năn nỉ mẹ cho
phép cậu được gặp em gái của cậu ta. Cậu bé
không ngừng nói: “Con muốn hát cho em nghe.”
Tuần thứ hai của sự chăm sóc đặc biệt trông
có vẻ như là một lễ tang sẽ diễn ra trước khi tuần
14
Những bài học bình dị
lễ ấy trôi qua. Michael vẫn luôn nài nỉ rằng cậu
muốn hát cho em gái nghe, nhưng phòng chăm
sóc đặc biệt không bao giờ cho phép trẻ em
bước vào. Cuối cùng, Karen đã quyết định dắt
Michael vào dù cho họ có cho phép hay không.
Vì nếu cậu bé không được nhìn em gái kịp lúc
thì có lẽ cậu sẽ không bao giờ gặp được em gái
khi em bé còn sống. Cô đã mặc cho Michael một
bộ đồ vét tông cũ kỹ và rộng thùng thình rồi
dẫn cậu bé vào khu chăm sóc đặc biệt trong
bệnh viện. Cậu ta trông giống như một người đi
gom quần áo bẩn để giặt. Cô y tá trưởng nhận
ra cậu ta là một cậu bé con nên quát lớn:
- Đưa cậu bé kia ra khỏi đây ngay. Không
cho phép trẻ em vào đây.
Thiên chức người mẹ đã trổi dậy mạnh mẽ
trong lòng Karen, và người phụ nữ thường ngày
thanh lịch ấy đã nhìn chằm chằm vào mặt cô y
tá trưởng với đôi mắt đanh thép, hai môi mím
chặt, Karen tuyên bố:
- Cậu ta sẽ không rời khỏi đây cho đến khi
nào cậu ấy hát cho em gái nghe xong.
Những bài học bình dị
15
Rồi Karen dắt Michael đến bên giường em
gái của cậu ấy. Cậu nhìn chăm chắm vào em
bé sơ sinh bé bỏng đang mất đi khả năng đấu
tranh để sinh tồn. Một lát sau cậu bắt đầu hát.
Với chất giọng trong trẻo và trìu mến của đứa
trẻ lên ba, Michael đã hát: “Em là ánh nắng của
anh, là ánh nắng duy nhất của anh, em làm cho
anh hạnh phúc khi bầu trời trong xanh.”
Ngay lập tức đứa bé gái dường như có sự
phản ứng. Nhịp tim bắt đầu ổn định và đều đặn
hơn.
- Hát tiếp đi con, Michael.
Karen khuyến khích con trai với đôi mắt
nhòa lệ.
“Em không bao giờ biết được, em yêu, anh
thương em nhiều lắm, đừng đem ánh nắng của
anh đi xa.”
Khi Michael hát cho em gái cậu ta nghe,
hơi thở rời rạc và yếu ớt của bé gái dần trở nên
êm dịu hơn.
- Tiếp tục hát đi, con yêu.
16
Những bài học bình dị
“Một hôm, em thân yêu, khi anh đang nằm
ngủ, anh đã mơ thấy rằng anh đang ôm em
trong vòng tay.”
Em gái bé bỏng của Michael bắt đầu dịu lại
và yên nghĩ, sự an ổn thư giãn đang lan tỏa nhẹ
nhàng khắp người em bé.
- Tiếp tục hát đi Michael.
Đến lượt cô ý tá động viên. Lúc này, những
dòng nước mắt đã đầm đìa trên khuôn mặt cô y
tá trưởng khó tính.
Karen đã cảm thấy ấm lòng.
“Em là ánh nắng của anh, ánh nắng duy
nhất của anh, xin đừng đem ánh nắng của anh
đi xa...”
Ngày sau và những ngày sau nữa, bé gái đã
đủ khỏe mạnh để về nhà.
Tờ nhật báo phụ nữ sau đó đã gọi điều đó là
Bài hát nhiệm mầu của anh trai. Những nhân
viên y tế thì gọi đó là một phép mầu. Karen thì
gọi điều đó là phép mầu của tình thương yêu.
Khuyết danh
Nguồn: www.hkbu.edu.hk
Những bài học bình dị
17
Câu chuyện con sao biển
N
gày xửa ngày xưa, có một anh
chàng thông minh đã từng đi
thăm đại dương để tạo nguồn cảm hứng sáng
tác văn học. Anh ta có thói quen đi bộ trên bờ
biển trước khi anh bắt đầu công việc của mình.
Một hôm, khi đang đi bộ dọc theo bờ biển,
anh nhìn xuống bãi biển và thấy hình bóng một
người đang chuyển động giống như đang khiêu
vũ. Anh mỉm cười với chính mình vì ý nghĩ rằng
có ai đó có thể nhảy thâu đêm suốt sáng, và rồi
anh ta đi nhanh hơn để có thể đuổi kịp hình
ảnh đó.
Khi tiến đến gần hơn, anh nhận thấy rằng
hình ảnh mà anh đã nhìn thấy là hình ảnh của
một chàng trai trẻ, và những gì anh ấy đang
làm không phải là khiêu vũ. Chàng trai trẻ ấy
18
Những bài học bình dị
đi xuống bờ biển, nhặt lên những con vật nhỏ
và ném chúng vào giữa đại dương.
Anh chàng thông minh đã đến gần hơn và
nói lớn:
- Chào anh! Anh có thể cho tôi biết là anh
đang làm gì không?
Chàng trai trẻ dừng lại, ngước nhìn và trả
lời:
- Tôi đang ném những con sao biển vào
trong nước.
- Thế thì tôi phải hỏi: Tại sao anh lại ném
những con sao biển vào trong nước?
Người đàn ông thông minh hỏi với chút
phân vân. Chàng trai trẻ vui vẻ giải thích:
- Mặt trời đang lên, thủy triều sẽ xuống.
Nếu tôi không ném chúng vào trong nước thì
chúng sẽ chết.
Nghe như thế người đàn ông thông minh
lại cảm thấy lạ lùng hơn:
- Nhưng này anh bạn trẻ, anh không thấy
là có đến hàng dặm dài bờ biển và có rất nhiều
Những bài học bình dị
19
con sao biển dọc theo bờ biển hay sao? Anh
không thể cứu hết bọn chúng được.
Khi ấy, chàng trai trẻ cúi mình xuống và
nhặt lên một con sao biển khác rồi ném vào
trong nước. Khi con sao biển chạm mặt nước,
anh ta nói chậm rãi:
- Dù sao đi nữa, tôi cũng đã thay đổi số
phận cho con sao biển đó.
Loren Eiseley
Nguồn: www.martweiss.com
20
Những bài học bình dị
Cậu bé khôn ngoan
M
ột cậu bé tiến đền gần tiệm
thuốc tây và dùng một thùng
các-tông cứng (loại để đựng các lon soda) đặt
ngay bên dưới chân máy điện thoại công cộng.
Rồi cậu ta leo lên đứng trên thùng các-tông để
có thể với đến những nút bấm trên điện thoại.
Cậu nhấn vào bảy con số.
Người chủ tiệm thuốc tây quan sát và lắng
nghe cuộc đàm thoại.
Cậu bé hỏi:
- Thưa bà, bà có thể dành cho tôi công việc
cắt cỏ cho thảm cỏ của bà không?
Người phụ nữ trả lời:
- Tôi đã có người cắt cỏ cho thảm cỏ của
mình rồi.
Những bài học bình dị
21
Cậu bé nói:
- Thưa bà, tôi sẽ cắt thảm cỏ của bà với giá
bằng phân nửa giá của người đang cắt cỏ cho
bà bây giờ.
Người phụ nữ đáp lại:
- Tôi rất hài lòng với người đang cắt cỏ cho
thảm cỏ của mình.
Cậu bé tỏ ra kiên nhẫn hơn và nói:
- Thưa bà, thậm chí tôi sẽ quét dọn lề đường
và lối đi bộ cho bà, và những việc khác nữa. Vào
chủ nhật bà sẽ có một thảm cỏ đẹp nhất trong
tất cả các thảm cỏ của bãi biển North Palm ở
Florida này.
Và người phụ nữ vẫn từ chối.
Cậu bé nở nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt
và gác máy điện thoại.
Người chủ tiệm thuốc nãy giờ lắng nghe tất
cả nội dung cuộc đàm thoại, đi đến bên cậu bé
và nói:
- Này cháu, chú thích thái độ của cháu, chú
thích tinh thần lạc quan đó và muốn dành cho
cháu một công việc.
22
Những bài học bình dị
Cậu bé đáp lại:
- Cảm ơn chú, nhưng cháu chỉ là đang kiểm
tra lại khả năng làm việc của mình và chất
lượng công việc mà cháu đang làm mà thôi.
Cháu chính là người đang làm việc cho người
phụ nữ mà cháu đã nói chuyện lúc nãy.
Chúng ta có dám chắc là chúng ta đánh giá
đúng về bản thân mình không?
Khuyết danh
Nguồn: www.citehr.com
Những bài học bình dị
23
Tờ giấy bạc
M
ột diễn giả nổi tiếng bắt đầu
bài thuyết trình của mình
bằng cách đưa lên một tờ giấy bạc 20 đô-la.
Trong căn phòng có 200 người, ông ta hỏi:
- Ai trong các bạn thích tờ giấy bạc 20 đô-la
này?
Nhiều bàn tay đưa lên.
Ông nói:
- Tôi sẽ tặng tờ giấy bạc này cho một người
trong số các bạn, nhưng trước tiên, hãy để tôi
làm điều này đã.
hỏi:
Ông bắt đầu vò tờ giấy bạc. Rồi ông ta lại
- Ai vẫn còn thích tờ giấy bạc này?
Nhiều cánh tay đưa lên cao.
- Tốt, vị diễn giả đáp lại, và điều gì xảy ra
nếu tôi làm như thế này?
24
Những bài học bình dị
Nói rồi ông thả tờ giấy bạc xuống nền nhà
và dùng giày của mình chà xát nó trên nền nhà.
Rồi ông nhặt nó lên, bây giờ tờ giấy bạc đã bị
nhàu nát và dơ bẩn. Và ông hỏi:
- Bây giờ có ai vẫn còn thích nó không?
Nhiều cánh tay vẫn còn đưa lên.
Vị diễn giả nói tiếp:
- Thưa các bạn, các bạn đã học được một bài
học rất có giá trị. Bất kể là tôi đã làm gì với tờ
giấy bạc này, bạn vẫn thích nó vì nó đã không
bị giảm đi giá trị sử dụng. Nó vẫn đáng giá 20
đô-la. Nhiều lần trong cuộc sống, chúng ta đã
bị rơi ruống, đã bị nhàu nát và bị nhiễm bẩn bởi
những quyết định chúng ta đưa ra và những
hoàn cảnh đến với chúng ta. Đôi khi chúng ta
có thể cảm thấy rằng chúng ta vô dụng. Nhưng,
dù điều gì đã xảy ra và sẽ xảy ra đi nữa, bạn vẫn
không bao giờ mất đi giá trị của mình, dơ hay
sạch, bị nhàu nát hay được gấp cẩn thận, bạn
vẫn là vô giá đối với những ai yêu thương bạn.
Giá trị cuộc sống của chúng ta không phải đến
từ những gì ta có, những người ta quen biết, mà
là bởi chúng ta là ai. Bạn rất là đặc biệt, đừng
Những bài học bình dị
25
quên điều đó. Hãy truyền thông điệp này đến
những ai bạn quan tâm, ngay cả người đã gởi
thông điệp này đến cho bạn. Bạn sẽ không bao
giờ biết được những năng lực khi thông điệp
này đến được với những trái tim đau khổ, và
niềm hy vọng mà nó có thể đem đến cho những
người đó. Hãy luôn biết ơn những niềm hạnh
phúc mà bạn đã và đang có được, và hãy quên
đi những khổ đau, phiền muộn.
Khuyết danh
Nguồn: www.hkbu.edu.hk
26
Những bài học bình dị
Hải đảo của tình yêu
N
gày xưa có một hòn đảo, ở đó
những cảm xúc đã sinh sống:
Hạnh Phúc, Đau Buồn, Kiến Thức, và tất cả
những thứ khác nữa, bao gồm cả Tình Yêu.
Một hôm, chúa đảo thông báo đến tất cả
những thần dân rằng, hòn đảo đang chìm dần
xuống đáy đại dương. Cho nên tất cả các cảm
xúc hãy chuẩn bị thuyền để rời khỏi đảo.
Và thế là tất cả cảm xúc đều ra đi, chỉ có
Tình Yêu là cảm xúc duy nhất đã quyết định ở
lại trên đảo. Cô ấy muốn giữ gìn hòn đảo tuyệt
vời của họ cho đến giây phút cuối cùng.
Khi hòn đảo gần như đã bị chìm ngập, Tình
Yêu mới quyết định đã đến lúc phải rời xa nó.
Cô ấy bắt đầu nhìn xung quanh xem có ai không
để nhờ giúp đỡ.
Những bài học bình dị
27
Chỉ có anh Giàu Sang đang đi qua với một
chiếc thuyền lớn.
Tình Yêu liền hỏi:
- Giàu Sang, anh có thể cho tôi đi nhờ
thuyền của anh không?
Giàu Sang đáp lại:
- Tôi thành thật xin lỗi, có rất nhiều vàng
bạc trên thuyền tôi, nên không còn chỗ nào cho
bạn nữa cả.
Thế rồi Tình Yêu đã quyết định nhờ anh Tự
Phụ giúp khi anh ta đang đi qua trên một con
thuyền đẹp. Tình Yêu gọi lớn:
- Anh Tự Phụ, hãy làm ơn giúp tôi.
- Tôi không thể nào giúp bạn.
Tự Phụ đáp lại:
- Bạn đã bị ướt sũng, vì thế bạn sẽ làm hỏng
chiếc thuyền đẹp của tôi mất.
Sau đó Tình Yêu thấy Đau Buồn đang đi
qua. Tình Yêu gọi:
- Đau Buồn, làm ơn hãy cho tôi đi cùng bạn.
Đau Buồn đáp lại:
28
Những bài học bình dị
- Tình Yêu, mình xin lỗi nhé. Mình chỉ
muốn được ở một mình vào lúc này.
Thế rồi Tình Yêu trông thấy Hạnh Phúc.
Tình Yêu vội kêu lên:
- Hạnh Phúc, xin hãy đem tôi đi cùng bạn.
Nhưng lúc ấy Hạnh Phúc đang vui quá đỗi
nên anh ta đã không nghe tiếng Tình Yêu gọi
anh.
Tình Yêu bắt đầu khóc. Ngay khi đó cô đã
nghe tiếng ai đó nói rằng:
- Đến đây nào, Tình Yêu, tôi sẽ cho cô đi
cùng với tôi.
Đấy là một ông già. Tình Yêu cảm thấy
hạnh phúc và vui mừng đến độ cô đã quên hỏi
ông già ấy tên gì.
Khi họ đã đến đất liền, ông già đã đi tiếp
con đường của mình. Tình Yêu cảm thấy mình
mang ơn ông già ấy thật là nhiều. Sau đó, Tình
Yêu đi tìm Kiến Thức và hỏi:
- Người đã giúp đỡ mình là ai vậy?
Kiến Thức trả lời:
Những bài học bình dị
29
- Đấy là Thời Gian
- Nhưng tại sao ông Thời Gian đã giúp
mình trong khi không có người nào khác muốn
giúp đỡ?
Tình Yêu thắc mắc.
Kiến Thức mỉm cười và trả lời với lòng
thành thật và trí tuệ sâu sắc rằng:
- Bởi vì chỉ có Thời Gian mới có thể thấu
hiểu được Tình Yêu cao quý đến nhường nào.
Khuyết danh
bhadesia.multiply.com
30
Những bài học bình dị
Ứng xử với nghịch cảnh
N
gười con gái than phiền với cha
về cuộc sống, rằng mọi thứ thật
là khó khăn đối với cô ta. Cô đã không biết làm
sao để tạo dựng cuộc sống và rồi cô muốn từ bỏ.
Cô đã mệt mỏi vì phải vật lộn với cuộc sống.
Dường như ngay sau khi một vấn đề được giải
quyết xong thì một vấn đề mới lại nảy sinh...
Cha cô ấy là một đầu bếp trưởng. Ông dắt
cô vào bếp, đổ đầy ba ấm nước và đặt chúng lên
ba bếp lửa đang cháy. Không lâu sau đó, những
ấm nước bắt đầu sôi. Ông bỏ những củ cà rốt
vào một ấm, vài quả trứng vào ấm thứ hai và
một nhúm bột cà phê vào ấm còn lại. Ông để
cho chúng tiếp tục sôi mà không nói một lời nào.
Người con gái cắn răng và chờ đợi một cách
thiếu kiên nhẫn. Cô đang tự hỏi, không biết cha
Những bài học bình dị
31
mình đang làm gì? Khoảng 20 phút sau, ông tắt
các bếp lửa. Ông lấy những củ cà rốt ra và đặt
chúng vào một cái bát. Rồi ông vớt những quả
trứng ra và đặt chúng vào một cái bát khác.
Cuối cùng, ông rót cà phê ra một cái bát khác
nữa. Thế rồi ông quay sang cô con gái và hỏi:
- Con đã thấy những gì?
Cô con gái đáp:
- Thưa cha, đó là những củ cà rốt, mấy quả
trứng và bột cà phê.
Ông kéo con gái lại gần hơn và bảo cô chạm
vào những củ cà rốt. Cô ta sờ vào những củ cà
rốt và nhận thấy rằng nó mềm. Rồi ông bảo cô
ấy cầm một quả trứng và đập vỡ nó. Sau khi lột
sạch lớp vỏ, cô thấy quả trứng chín và cứng.
Cuối cùng, người cha yêu cầu cô con gái
nếm nước cà phê. Cô ấy đã mỉm cười khi nếm
cà phê đậm đà hương vị.
Thế rồi cô ta hỏi:
- Cha muốn nói với con điều gì đây?
32
Những bài học bình dị
Người cha chậm rãi giải thích. Mỗi một vật
trên đều đã tiếp xúc với cùng một hoàn cảnh
bất lợi là nước sôi, nhưng chúng đã phản ứng
theo những cách khác nhau. Củ cà rốt vốn cứng
chắc, nhưng sau khi bỏ vào trong nước sôi thì
nó mềm hẳn đi. Quả trứng vốn dễ vỡ, chỉ có lớp
vỏ mỏng manh bên ngoài để bảo vệ cho chất
lõng bên trong của nó. Nhưng sau khi bỏ vào
nước sôi, phần bên trong của nó trở nên cứng
hơn. Bột cà phê thật kỳ dị, sau khi cho vào nước
sôi đã làm cho nước thay đổi hẳn.
Người cha hỏi con gái:
- Con là thứ nào trong số đó? Khi nghịch
cảnh gõ cửa, con sẽ phản ứng thế nào? Con trở
nên mềm yếu như cà rốt, trở nên cứng rắn ở
bên trong như quả trứng, hay con làm thay đổi
những hoàn cảnh ấy, như bột cà phê?
Khuyết danh
Nguồn: go.webassistant.com
Những bài học bình dị
33
Có phải cái bình của bạn đã đầy?
M
ột vị giáo sư đứng trên bục
giảng của lớp Triết học với một
vài món đồ đặt phía trước. Khi lớp học bắt đầu,
không nói lời nào, ông cầm lên một cài bình lớn
và trống rỗng và bỏ những quả bóng golf vào
trong đó. Thế rồi ông hỏi các sinh viên rằng, có
phải cái bình đã đầy? Các sinh viên đồng ý là
cái bình đã đầy.
Vị giáo sư lại cầm lên một hộp thạch anh
và đổ chúng vào trong cái bình. Ông lắc nhẹ
cái bình và những hạt thạch anh lăn vào các
khoảng trống ở giữa các quả bóng golf. Rồi ông
lại hỏi sinh viên là cái bình có đầy không? Họ
đều đồng ý là cái bình đã đầy.
Sau đó vị giáo sư cầm một bao cát lên và đổ
nó vào trong bình. Lẽ đương nhiên là cát đã lấp
đầy mọi thứ khác. Một lần nữa ông lại hỏi sinh
viên là cái bình có đầy không? Các sinh viên
đều đồng ý là nó đã đầy.
34
Những bài học bình dị
Vị giáo sư lấy ra hai lon nước giải khát từ
dưới bàn và rót tất cả vào trong bình, và nó đã
lấp đầy khoảng trống giữa các hạt cát một cách
hiệu quả. Các sinh viên cười rộ lên.
- Bây giờ, - vị giáo sư nói, khi tiếng cười đã
lắng xuống - tôi muốn các bạn ý thức được rằng
cái bình này miêu tả cuộc sống của chính các
bạn. Những quả bóng golf là những thứ quan
trọng: gia đình của bạn, con cái của bạn, sức
khỏe của bạn, bạn bè của bạn, và những đam
mê của bạn - những thứ mà nếu mọi cái khác bị
mất đi thì chỉ còn lại chúng, cuộc sống của bạn
vẫn tràn đầy. Những hạt thạch anh là các thứ
khác như là nghề nghiệp của bạn, nhà của bạn,
xe hơi của bạn… Cát là những thứ khác nữa,
những thứ nhỏ nhặt...
Ngừng một chút, ông thong thả nói tiếp:
- Nếu các bạn bỏ cát vào trong cái bình
trước tiên, ông ta tiếp tục, thì sẽ không còn chỗ
cho những hạt thạch anh và những trái bóng
golf. Điều tương tự sẽ xảy ra đối với cuộc sống
của bạn. Nếu bạn dành tất cả thời gian và năng
lượng của mình vào những thứ nhỏ nhặt, thì
Những bài học bình dị
35
bạn sẽ không còn thời gian dành cho những
thứ quan trọng đối với bạn nữa. Hãy chú ý đến
những thứ trọng yếu đối với niềm hạnh phúc
của bạn. Hãy vui đùa với con cái. Dành thời
gian để kiểm tra sức khỏe. Dẫn người bạn đời
của mình đi ăn bữa tối ở bên ngoài. Dành chút
thời gian để dọn dẹp nhà cửa, sửa chữa những
thứ đã bị hỏng ở trong nhà. Trước hết bạn hãy
quan tâm đến những quả bóng golf, những thứ
thật sự đóng vai trò quan trọng đối với bạn.
Thiết lập vị thế ưu tiên cho chúng. Phần còn
lại chỉ là cát.
Khi ông đã kết thúc, có một sự yên lặng sâu
lắng ở trong lớp học. Thế rồi, một trong số các
sinh viên đã đưa tay lên xin hỏi:
- Thưa thầy, vậy thì nước giải khát biểu
hiện cho cái gì?
Vị giáo sư mỉm cười:
- Tôi rất vui khi bạn hỏi điều này. Nó chỉ để
chỉ cho các bạn thấy rằng, bất luận cuộc sống
của bạn dường như đã bận rộn đến mức nào,
vẫn luôn có chỗ cho một vài ly nước giải khát.
Tazzy Corner
Nguồn: vr-zone.com
36
Những bài học bình dị
Bông hoa thật
C
âu chuyện của người Ả-rập này
sẽ chỉ cho bạn thấy được rằng,
bằng cách nào mà sự thật vẫn có thể được tìm
thấy trong một thế giới của sự gian dối và ảo
tưởng.
Khi nữ hoàng của xứ Sheba được vị vua
nổi tiếng là Solomon viếng thăm, vị vua mà nữ
hoàng thật sự muốn vượt trội hơn ông ta về sự
thông thái. Nữ hoàng đã đưa ra cho vua một lời
thách đố.
Nữ hoàng dẫn vua đến một khu vực trong
cung điện của bà, nơi mà những nghệ nhân
kiệt xuất đã bài trí một không gian nhân tạo
vô cùng hấp dẫn với đầy những bông hoa giả.
Biển hoa sặc sỡ gợn sóng nhẹ nhàng trong làn
gió nhẹ và làn gió ấy cũng là làn gió nhân tạo.
Những bài học bình dị
37
Những màu sắc, hương thơm và gió ấy
chúng ta không thể nào phân biệt được với
những thứ thật.
Nữ hoàng nói:
- Một trong tất cả những bông hoa ở đây
là hoa thật, thưa đức vua Solomon. Đức vua có
thể giúp tôi tìm ra nó được không?
Đức vua nhìn xung quanh một cách tỉ mỉ.
Vua đã dùng tất cả các giác quan của mình và
tập trung cao độ, nhưng đã không thể nào lấy
ra được bông hoa thật. Ông ta bắt đầu toát mồ
hôi đầm đìa và nói với nữ hoàng xứ Sheba rằng:
- Ở đây hơi nóng. Nữ hoàng có thể bảo
người hầu cận của mình mở một cánh cửa sổ
được không?
Nữ hoàng ra lệnh cho người đi mở cửa sổ.
- Đấy là bông hoa thật.
Chỉ một lát sau, vua Solomon tìm được câu
trả lời. Ông ta đã chỉ ra được bông hoa thật,
không thể nhầm lẫn. Một con ong đã bay vào
cửa sổ và đến đậu ngay trên bông hoa thật duy
nhất ấy.
38
Những bài học bình dị
Mặc dù rất khó để có được sự thông thái
như vua Solomon, nhưng nội dung câu chuyện
này muốn nói lên rằng, để là một con ong còn
khó hơn nhiều. Và điều khó khăn nhất ở đây là
để làm một bông hoa thật.
Khuyết danh
Nguồn: nassjay.activebb.net
Những bài học bình dị
39
Tên trộm thiêng liêng
M
ột kẻ trộm đột nhập vào nhà
một người Bà-la-môn giàu có.
Khi đã vào được bên trong, hắn ta lập tức nhìn
đến những cái tủ và dưới những cái giường để
xem có tìm thấy tiền bạc gì không. Thình lình
hắn ta nghe tiếng động và nhận ra có một vài
người hầu ở trong nhà. Do vậy rất có nguy cơ là
hắn ta sẽ bị bắt.
Không một chút suy nghĩ, hắn nhanh chóng
cởi quần áo và ném chúng vào trong đống lửa
đang cháy ở trong phòng. Bây giờ hắn chỉ còn lại
có cái quần nhỏ ở trên người. Rồi hắn ta nhanh
chóng lấy một vài cục tro tàn từ bếp lửa chà lên
da. Bây giờ, trông hắn hệt như một vị tu sĩ khổ
hạnh. Hắn ngồi xuống giữa phòng trong tư thế
hoa sen.
Hắn vừa làm xong thì những người hầu
cầm gậy và dao đi vào. Khi họ thấy tên trộm
đang ngồi thì họ la lên: “Ồ, thì ra là một thánh
nhân!”
40
Những bài học bình dị
Với lòng xúc động, như là một phong tục
thông thường, họ đã đặt tay của họ vào đôi bàn
chân của vị thánh, và người chủ của ngôi nhà
lập tức được mời đến. Ông ta cũng đặt tay vào
đôi bàn chân tên trộm và mời hắn ở lại nhà ít
hôm.
Tên trộm chú tâm để giữ đôi mắt khép lại,
vì hắn biết là các vị thánh tu khổ hạnh thường
làm như thế.
Hắn đợi cho đến khi những người hầu và
chủ nhà đi ra khỏi phòng, rồi thận trọng mở
mắt ra. “Bây giờ thì sao?” Hắn nghĩ. “Cảm ơn
thánh thần, họ tin rằng tôi là một thánh nhân.”
Thình lình vị chủ nhà quay lại với một vòng
hoa trên tay. Tên trộm nhanh chóng nhắm mắt
lại và vị chủ nhà quàng vòng hoa quanh cổ hắn
ta. Cảm động, ông ta chạm vào bàn chân của
tên trộm một lần nữa và nói:
- Ngàn lần cám ơn sự viếng thăm của Ngài,
từ nay trở đi nhà con sẽ được ban phúc lành,
bởi vì đấy là những gì người Ấn Độ nghĩ về điều
đó, Ngài có thể hoan hỷ ở lại một vài hôm được
không?
Những bài học bình dị
41
“Thật là tốt”, tên trộm nghĩ, “đấy không
phải là một ý tưởng tồi”, và hắn im lặng gật
đầu. Hắn giữ yên lặng và không nói gì thêm.
Mà hắn biết nói gì đây? Hắn chỉ biết việc đột
nhập vào nhà và nghĩ đến giá trị của những
thứ châu báu mà hắn muốn lấy cắp!
Dù vậy, hắn ta cũng hiểu rằng nét đặc trưng
của một thánh nhân là ngồi yên và không nói
gì cả.
Ngày hôm sau người ta mời hắn ăn và điều
này diễn ra trong suốt 3 tuần.
Mỗi ngày người ta đến ngồi bên chân hắn
và cầu xin hắn ban phúc lành. Họ đã dâng hoa
và hắn được đối xử như một thánh nhân thực
sự. Cuối cùng tên trộm nghĩ rằng: “Hừ, đây
không phải là điều xấu, mình không cần làm
gì cả, không cần nói gì cả và họ nghĩ mình là
quan trọng.”
Sau một thời gian thì tên trộm bắt đầu cảm
thấy mình thiêng liêng thật sự!
Khuyết danh
Nguồn: www.taleweb.com
42
Những bài học bình dị
Ảo ảnh
M
ột ngày nọ, có một vị thầy được
mời vào trong cung vua để
giảng dạy cho hoàng tử. Người thầy giáo sớm
nhận thấy rằng hoàng tử rất hiếu học và sẵn
sàng đón nhận những gì thầy dạy, lắng nghe
những bài học minh triết, nhưng cậu ta cũng
rất đắm say đối với đời sống vật chất và khó
lòng thấu hiểu được ảo ảnh của sự tồn tại.
Một hôm, người thầy giáo đưa cho hoàng tử
một cái bát và nói: “Thầy rất khát nước, điện hạ
vui lòng đến dòng sông múc ít nước vào cái bát
này và đem về đây được không?”
Hoàng tử cầm lấy cái bát và đi đến dòng
sông.
Khi hoàng tử gập người xuống để múc nước
vào trong bát thì cậu ta thấy một người con gái
xinh đẹp, cô ấy cũng giống như cậu ta, đang
múc nước từ dòng sông. Người con gái đẹp lộng
Những bài học bình dị
43
lẫy đến độ hoàng tử đem lòng thương yêu ngay
lập tức. Hoàng tử đã đi đến nhà cô ấy và được
cô giới thiệu với cha mẹ của cô ta. Không lâu
sao đó thì họ tổ chức đám cưới. Hoàng tử và vợ
đã mua đất, xây nhà, rồi sinh được một người
con trai và một người con gái. Họ sốn...
 





