BẢN TIN THƯ VIỆN

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

KIẾN THỨC PHỔ THÔNG

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH / HOẠT ĐỘNG CỦA THƯ VIỆN

VĂN HỌC CẢM NHẬN TÁC PHẨM

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

TDMNPB_tunhien.jpg Ban_do_cac_nuoc_Dong_Nam_A.jpg HB_MDDS.jpg HB_NHOMNUOC.jpg BANDOKINHTE.jpg Gioi_han_sinh_thai_ca_ro_phi.png Gioi_han_sinh_thai_cua_tam.png Gioi_han_sinh_thai_xuong_rong.png

SÁCH ĐIỆN TỬ SÁCH THAM KHẢO

KIẾN THỨC LỊCH SỬ - TỰ HÀO VIỆT NAM

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Định hướng nghề nghiệp 4.0

    chicken-soup-for-the-soul-tap-3-chia-se-tam-hon-va-qua-tang-cuoc-song-jack-canf

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
    Ngày gửi: 15h:00' 11-03-2024
    Dung lượng: 906.7 KB
    Số lượt tải: 2
    Số lượt thích: 0 người
    “Thân tặng tất cả những người đang trăn trở, đang vượt qua những khó khăn,
    thử thách tinh thần và luôn giữ vững niềm tin để tìm được hạnh phúc cuộc
    sống, để đạt được ước mơ của mình”.
    - First News

    Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com

    Cùng bạn đọc
    Sau khi thực hiện các tập Hạt Giống Tâm Hồn và những cuốn sách chia sẻ
    về cuộc sống, First News đã nhận được sự đón nhận và đồng cảm sâu sắc
    của đông đảo bạn đọc khắp nơi. Chúng tôi nhận ra rằng sự chia sẻ về tâm
    hồn là một điều thực sự ý nghĩa trong cuộc sống hiện nay, giúp chúng ta
    vượt qua những nỗi buồn, những thất vọng để hướng đến một ngày mai tươi
    đẹp hơn với những ước mơ, hoài bão của mình và cảm nhận cuộc sống trọn
    vẹn hơn.
    Trên tinh thần đó, First News tiếp tục giới thiệu đến các bạn những câu
    chuyện hay được chọn lọc từ bộ sách Chicken Soup for the Soul nổi tiếng
    của hai tác giả Jack Canfield và Mark Victor Hansen.
    Đây là lần đầu tiên bộ sách Chicken Soup for the Soul được trình bày dưới
    dạng song ngữ để bạn đọc có thể cảm nhận được ý nghĩa câu chuyện bằng cả
    hai ngôn ngữ. Việc chuyển tải trọn vẹn và chính xác ý nghĩa sâu sắc của
    những câu chuyện theo nguyên bản tiếng Anh là một cố gắng lớn của chúng
    tôi. Rất mong nhận được những ý kiến đóng góp của bạn đọc để những tập
    sách tiếp theo của chúng tôi hoàn thiện hơn.
    Mong rằng cuốn sách này sẽ là người bạn đồng hành với bạn trong cuộc
    sống.
    - First News

    Introduction
    From our hearts to yours, we are delighted to ofter you A Cup of Chicken
    Soup for the Soul. This book contains stories and quotations that will uplift
    and inspire you to love more unconditionally, live more passionately and
    pursue your heart's desire with more conviction and confidence. This book
    will sustain you in times of challenge, frustration and failure, and comfort
    you in times of confusion, pain and loss. It will truly become a lifelong
    companion, offering continual insight and wisdom in many areas of your
    life.
    We appreciatively receive hundreds of letters a week that tell of the miracles
    of transformation that occur as a result of reading the books and following
    their advice. Our readers report that the love, hope, encouragement and
    inspiration they have found in these stories has profoundly impacted their
    lives.
    You may be tempted to read this book in one sitting—many people have
    done that with good results. We, however, recommend that you slow down
    and take the time to savor and digest each story. This will allow you to enjoy
    A Cup of Chicken Soup for the Soul one “sip” at a time.

    JACK CANFIELD & MARK VICTOR HANSEN

    Lời giới thiệu
    Bằng tất cả tâm huyết của mình, chúng tôi rất vui mừng gởi đến bạn đọc
    quyển sách “A Cup of Chicken Soup for the Soul”. Quyển sách này chứa
    đựng những câu chuyện và những lời trích dẫn nhằm nâng đỡ tinh thần,
    truyền cảm hứng cho bạn để từ đó, bạn biết yêu thương mà không mong
    nhận lại, biết sống hết mình và biết theo đuổi khát vọng một cách mãnh liệt
    và tự tin hơn. Quyển sách này sẽ nâng đỡ mỗi khi bạn gặp thử thách, sự tuyệt

    vọng và thất bại, an ủi những khi bạn hoang mang, khổ đau và mất mát.
    Quyển sách thật sự là một người bạn đồng hành lâu dài mang lại sự hiểu biết
    sâu sắc và sự khôn ngoan về nhiều lĩnh vực trong cuộc sống của họ.
    Chúng tôi rất cảm kích khi nhận được hàng trăm lá thư mỗi tuần của độc giả
    tâm sự về những thay đổi diệu kỳ đã xảy đến sau khi họ đọc và làm theo
    những lời khuyên của quyển sách. Nhiều bạn đọc cho biết rằng tình yêu
    thương, niềm hy vọng, sự khích lệ và nguồn cảm hứng mà họ tìm thấy trong
    những câu chuyện này đã ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc sống của họ.
    Có thể bạn sẽ cảm thấy mình như bị cuốn hút đến nỗi muốn đọc liền một
    mạch cho hết quyển sách – nhiều người vẫn đọc theo cách này và cũng đạt
    được kết quả rất tốt. Tuy nhiên, chúng tôi nghĩ bạn nên đọc chậm lại để có
    thời gian thưởng thức và thấu hiểu từng câu chuyện. Điều này sẽ cho bạn
    cảm giác thú vị với A Cup of Chicken Soup for the Soul khi bạn “nhấm
    nháp” hương vị của nó từng ngụm một.

    JACK CANFIELD & MARK VICTOR HANSEN

    Electic Wisdom
    Kindness is the inability to remain at ease in the presence of another person
    who is ill at ease, the inability to remain comfortable in the presence of
    another who is uncomfortable, the inability to have peace of mind when
    one's neighbor is troubled.
    - Rabbi Samuel H. Holdenson

    Trải nghiệm từ cuộc sống bình dị
    Nếu thực sự quan tâm đến nhau, chúng ta sẽ không thể cảm thấy bình an
    trước nỗi đau của người khác, sẽ không thể ung dung tự tại khi người khác
    vẫn còn nhiều điều phải lo nghĩ, sẽ không thể thanh thản khi ai đó quanh ta
    đang gặp khó khăn.
    - Rabbi Samuel H. Holdenson

    The beholder's eye

    Shoving the vacuum into its home in the hall closet, I stifled a groan. A halfday of housework behind me and I still wasn't ready for the out-of-state
    company expected any very soon minute. My four small children whirled
    through, leaving a wake of toys, crumbs and stray shoes scattered across the
    recently trackless carpet.
    And then I saw it: the sliding doors of the family room. The ones I had
    washed and scrubbed earlier that morning. Generous finger streaks and tiny
    nose prints mottled the freshly polished glass panes. And that looks like...
    Frowning, I stepped nearer and bent for a closer inspection. Why, it is!
    Peanut butter and Oreo cookies smudged all over. Those kids! Near tears, I
    plopped onto the couch and grabbed the jangling phone. “Hello?” I growled.
    “Hello, dear,” gently answered my mother from her own couch a state away.
    “Are you busy?”
    “Oh, you have no idea!” I said, exasperated. “We're expecting guests, and I
    just can't seem to get all the housework caught up around here, and the
    kids...”
    “That reminds me,” she interrupted. “I should do some of my own.
    Housework, that is. The mirror above the couch is smeared. But, you know,
    every time I look at the sweet baby prints your little ones left there last
    month, I can't bring myself to wipe them away. In fact, I'm still showing
    them off to my friends as 'priceless artwork'!”
    My gaze ping-ponged around the room. A half-eaten cracker here, wadded
    socks there, tilting towers of picture books in the corner. I grinned.
    Crowning it all was a hand-painted masterpiece on the patio doors.
    Unnumbered. One-of-a-kind. My own piece of priceless artwork.
    - Carol McAdoo Rehme

    Cách nhìn của mỗi người

    Quẳng máy hút bụi vào nhà kho, tôi cố nén tiếng thở dài. Cả nửa ngày trời lo
    dọn dẹp nhà cửa mà tôi vẫn chưa chuẩn bị xong để đón tiếp những vị khách
    sắp đến chơi. Bốn đứa con nhỏ thi nhau chơi trò đuổi bắt, giày dép cùng với
    đồ chơi bừa bãi khắp nhà, những mẩu bánh vụn vung vãi trên tấm thảm mà
    chỉ mới đây thôi chưa hề có vết bẩn nào.
    Rồi tôi nhìn sang cánh cửa trượt của phòng khách mới vừa được lau chùi hồi
    sáng sớm. Vô số dấu tay và dấu mũi nhỏ lốm đốm trên tấm kính vừa mới
    được lau chùi sạch sẽ. Trông chúng giống như là... Tôi cau mày và bước lại
    gần hơn, cúi xuống để nhìn cho rõ. Sao, đúng là nó rồi! Những vệt bơ đậu
    phộng và bánh quy Oreo bôi trét khắp nơi. Lại mấy đứa nhỏ! Nước mắt chực
    rơi, tôi ngồi phịch xuống đi-văng và chộp lấy cái điện thoại đang réo inh ỏi.
    “Alô!” tôi đáp lại bằng một giọng nghe chẳng có chút thiện cảm nào.
    “Chào con yêu,” giọng mẹ tôi nhẹ nhàng, người cũng đang ngồi trên chiếc
    đi-văng cách tôi một tiểu bang. “Bận rộn lắm không con?”
    “Ôi, mẹ không biết đâu!” tôi trả lời, với vẻ nghiêm trọng. “Chúng con đang
    chuẩn bị có khách, và con gần như không thể đảm đương hết những công
    việc dọn dẹp nhà cửa, còn bọn nhỏ thì cứ...”
    “Nghe con nói mẹ mới nhớ,”mẹ tôi ngắt lời. “Mẹ còn một số việc cần phải
    làm . Ý mẹ nói là việc nhà ấy. Tấm kính phía trên cái đi-văng đã bị vấy bẩn.
    Nhưng, con biết không, mỗi lần mẹ nhìn thấy những vết dơ nhỏ đáng yêu mà
    các con của con đã để lại hồi tháng trước, mẹ lại không muốn chùi chúng
    chút nào. Thật ra, mẹ vẫn hay khoe với bạn bè rằng đó là 'một tác phẩm
    nghệ thuật vô giá'!”
    Tôi đưa mắt liếc nhìn khắp phòng. Chỗ này là một cái bánh quy đã bị ăn mất
    một nửa, chỗ kia là những chiếc vớ len, và trong góc là chồng truyện tranh
    nghiêng ngả. Tôi chợt mỉm cười. Căn phòng càng trở nên hoàn hảo với một
    kiệt tác được vẽ bằng tay trên những cánh cửa. Vô số hình họa. Không cái

    nào giống cái nào. Một tác phẩm nghệ thuật vô giá của riêng tôi.
    - Carol McAdoo Rehme

    Dream weaver

    “That one's for you, Daddy!” yelled Matthew Ryan Emrich, not yet nine,
    looking to the sky, as he circled the bases with his fist held high. Matthew
    had just hit his first home run as a member of his Little League team - a
    grand slam on his “Field of Dreams!”
    His father, Mark, had always wanted to be a professional baseball player. He
    tried out and survived several “cuts,” but never lived his dream - a dream
    instilled and supported by his father, Chet.
    Despite that, Mark continued to play on sandlot teams and taught
    neighborhood children how to play. When Matthew was born on July 30,
    1985, Mark promised himself he would share his dream with his son. By the
    time Matthew was four, he was hitting a baseball over the neighbor's roof.
    Matthew's uniform number 7 - was the same as his father's. He was so
    pleased that his daddy loved him, as he enjoyed the family tradition. After
    all, the movie “Field of Dreams,” is not just about base-ball - it's about
    fathers and sons and it's about the strength of a faith!
    Sadly, yet with great faith, Mark bravely faced, but lost, a hard-fought battle
    with cancer. He was 33. The Sunday that Mark died, he had accepted to
    enter the hospital for “observation only”. The doctors had promised that he
    could be released to see Matthew's first game on Monday afternoon.
    Family and friends knew that Matthew would play the next day, just as his
    father would have wished. Little did Matthew know that the promise he had
    made to his mother, Sherry, that “My first ball will be hit for my daddy,”
    would be heard by a much higher, ever-present power.
    The comment that Matthew's achievement, “probably knocked his father off
    the cloud from which he was watching,” sums up the victories of this life for
    all of us, doesn't it?

    - Ronald D. Eberhard

    Người dệt ước mơ

    “Ba ơi, bàn thắng này con dành tặng ba đấy!” cậu bé Matthew Ryan Emrich
    chưa đầy chín tuổi hét to, vừa ngước nhìn bầu trời vừa chạy quanh sân với
    hai nắm tay giơ cao. Với tư cách là một thành viên thi đấu cho đội Little
    League, Matthew vừa mới đánh được một quả bóng ăn điểm trực tiếp đầu
    tiên - một thắng lợi cho “đội bóng trong mơ” của cậu.
    Cha cậu, ông Mark, đã từng ước mong trở thành một cầu thủ bóng chày
    chuyên nghiệp. Thế nhưng sau khi trải qua rất nhiều ca mổ, ông đã không
    bao giờ có thể theo đuổi ước mơ của mình được nữa - một ước mơ mà cha
    của ông, cụ Chet, đã truyền lại cho ông.
    Dù vậy, Mark vẫn tiếp tục chơi cho các đội bóng ở địa phương và dạy cho
    bọn trẻ quanh xóm chơi bóng chày. Ngày 30 tháng 7 năm 1985, khi cậu bé
    Matthew chào đời, Mark tự hứa với lòng là ông sẽ chia sẻ ước mơ của mình
    với con trai. Năm Matthew lên bốn, có lần cậu bé đánh bóng bay sang tận
    nóc nhà hàng xóm.
    Trang phục thi đấu của Matthew mang số 7 - cùng số với áo của cha cậu
    ngày xưa. Cậu bé rất vui vì được cha yêu thương, cũng như tự hào khi được
    tiếp nối truyền thống gia đình. Suy cho cùng thì bộ phim “Field of Dreams”
    không chỉ nói về bóng chày mà còn nói về tình cảm cha con và về sức mạnh
    của niềm tin!
    Tiếc thay, Mark thất bại trong cuộc chiến cam go chống lại căn bệnh ung thư
    dù đã dũng cảm đương đầu với nó bằng một niềm tin mãnh liệt. Ông đã ra đi
    vĩnh viễn ở tuổi 33. Ngày Chủ nhật khi Mark qua đời, ông đồng ý vào bệnh
    viện “chỉ để được theo dõi”. Các bác sĩä hứa với ông rằng ông vẫn có thể
    xuất viện để kịp xem trận đấu đầu tiên của Matthew vào chiều thứ Hai.

    Gia đình và bạn bè đều biết rằng Matthew sẽ vẫn chơi bóng vào ngày hôm
    sau - đúng như những gì cha cậu từng mơ ước. Cậu bé Matthew tin rằng
    những lời cậu từng hứa với mẹ Sherry, “Trái bóng đầu tiên mà con ghi điểm
    sẽ dành để tặng cha”, sẽ được cha cậu luôn hiện hữu đâu đó trên cao kia
    nghe thấy.
    Chiến thắng của Matthew “có thể khiến người cha đang dõi theo cậu trên
    đám mây kia phải xúc động vì quá đỗi mừng vui”. Phải chăng lời nhận xét
    này đã đúc kết được những điều làm nên chiến thắng trong cuộc đời này cho
    tất cả chúng ta?
    - Ronald D. Eberhard

    Pass it on!

    In the summer of 1965, the entire family had gathered for a family reunion in
    Plant City, Florida. At 2:00 A.M., my grandmother woke everyone, and
    started issuing orders to get empty Coke bottles, corks and blank paper
    ready. “I've received a message from God,” she said. “People must hear his
    word.” She started writing verses on the paper, while all of the grandchildren
    bottled and corked the passages.
    That morning, everyone drove to Cocoa Beach and deposited over 200
    bottles into the surf.
    Over the years, people wrote, called and visited my grandmother, always
    thanking her for the scripture. She died in November 1974. In December of
    1974, the last letter arrived and it stated:
    Dear Mrs. Gause,
    I'm writing this letter to you by candlelight.
    We no longer have eIectricity on the farm. My husband was killed in the fall.
    He left 11 children and myself behind. They're all under the age of 14.
    The bank is foreclosing, there's one loaf of bread left, there's snow on the
    ground, Christmas is two weeks away. I prayed to the Lord to forgive me,
    before I went to the river to drown myself. It 's been frozen over for weeks
    now. I had to break the ice, and as I did, a Coke bottle floated up. I opened
    it, and with tears and trembling hands, I read about hope.
    “But for him who is joined to all the living there is hope, for a living dog is
    better than a dead lion.”
    You went on to reference other scriptures: Hebrew 7:19, 6:18, John 3:3. I
    came home and read my Bible, and now I'm thanking God for the message.

    We're going to make it now, Please pray for us, but know we're all right.
    May God bless you and yours.
    A Farm in Ohio
    - Chrystle White

    Hãy chuyển đến những người khác!

    Mùa hè năm 1965, cả gia đình tôi cùng đoàn tụ trong một cuộc họp mặt gia
    đình tổ chức ở thành phố Plant, Florida. Mới 2 giờ sáng, bà đã đánh thức mọi
    người dậy, và bắt đầu cắt đặt cho con cháu chúng tôi chuẩn bị sẵn nhiều vỏ
    chai cocacola rỗng, nút chai và giấy trắng. Bà bảo: “Bà vừa nhận được một
    thông điệp của Thượng đế. Mọi người phải nghe những lời của Người.” Rồi
    bà bắt đầu viết những vần thơ lên các tờ giấy, trong khi đó lũ trẻ chúng tôi
    bỏ từng tờ vào và đậy nút chai lại.
    Sáng hôm đó, chúng tôi lái xe ra bãi biển Cocoa và thả trôi hơn 200 chai
    thủy tinh theo những con sóng.
    Nhiều năm trôi qua, nhiều người đã viết thư, gọi điện thoại và đến thăm
    viếng bà tôi, cảm ơn bà vì những dòng chữ thánh ấy. Bà mất vào tháng 11
    năm 1974. Tháng 12 năm 1974, lá thư cuối cùng được gởi đến với những lời
    như sau:
    Bà Gause kính mến!
    Tôi viết lá thư này gửi đến bà trong ánh sáng của ngọn nến. Ở trang trại
    này, chúng tôi không còn được cung cấp điện nữa. Chồng tôi đã qua đời vào
    mùa thu. Anh ấy ra đi, bỏ lại tôi cùng với 11 đứa con. Tất cả chúng đều chưa
    đầy 14 tuổi.

    Ngân hàng đang tịch biên tài sản của chúng tôi, chỉ còn lại duy nhất một ổ
    bánh mì, mà tuyết thì lại đang phủ đầy sân, Giáng sinh qua đi đã được hai
    tuần rồi. Tôi đã cầu nguyện xin Chúa tha thứ cho mình trước khi ra bờ sông
    để trầm mình tự vẫn. Mặt sông đã đóng băng suốt mấy tuần qua. Tôi phải
    phá vỡ lớp băng bề mặt, và tình cờ trông thấy một vỏ chai coca-cola đang
    nổi lềnh bềnh. Mở nắp chai ra, tay tôi run lên và mắt bỗng nhòa đi khi đọc
    những dòng chữ viết về niềm hy vọng.
    “Luôn có những tia hy vọng dành cho những người may mắn được góp mặt
    trên cõi đời này, dù cuộc đời có bị vùi dập đến đâu đi chăng nữa.”
    Bà còn gợi ý tham khảo ở những đoạn kinh khác: Hebrew 7:19, 6:18, John
    3:3. Tôi trở về nhà và lấy quyển kinh thánh của mình ra đọc. Và giờ đây, tôi
    vô cùng cảm ơn Chúa vì những lời răn dạy ấy. Chúng tôi sẽ thực hiện theo
    những gì Ngài dạy. Xin hãy cầu nguyện cho chúng tôi và hãy biết rằng
    chúng tôi vẫn hoàn toàn bình an vô sự.
    Chúa sẽ ban phước lành cho bà và những người thân của bà.
    Viết từ một trang trại ở Ohio
    - Chrystle White

    A smile

    The woman smiled at a stranger with sorrowful face.
    The smile seemed to make him feel better.
    He remembered past kindnesses of a friend
    Helped him to overcome obstacles
    And he decided to write him a thank-you letter.
    The friend was so pleased with the sincere thank-you
    That he left a large tip on the table after lunch at a restaurant.
    The waitress, surprised by the big size of the tip,
    So she bet the whole sum on a hunch for a fortune.
    The next day she got the news of her winning,
    And gave part of it straight to a wandering man.
    The man on the street was grateful;
    For two days he'd had nothing to eat.
    After finishing his lavish dinner with bread and butter and milk,
    He left for his small dingy house.
    Where the other poor lived together.

    (He didn't know at that moment that he might struggle with his
    doom.)
    On the way the old man picked up a shivering puppy.
    And took him home to get warm.
    The puppy was very grateful to be in out of the storms and
    wandering in hungery and thirsty.
    That night the house caught on fire
    The puppy barked the alarm.
    He barked 'til he woke the whole household, his barking saved
    everybody from harm.
    One of the boys that he rescued that day grew up to be President,
    Talented and very kind hearted.
    All this because of a simple smile that hadn't cost a cent.

    - Barbara Hauck

    Một nụ cười

    Người phụ nữ mỉm cười với một người hoàn toàn xa lạ có gương
    mặt đượm vẻ đau buồn.
    Nụ cười như giúp ông thấy dễ chịu hơn.

    Ông nhớ lại sự tử tế của một người bạn
    Đã giúp ông vượt qua những khó khăn
    Và ông quyết định viết một lá thư để cảm ơn người bạn ấy.
    Người bạn rất vui khi nhận được lời cảm ơn chân thành
    Nên để lại một món tiền boa hào phóng trên bàn sau bữa ăn trưa
    tại một nhà hàng.
    Người hầu bàn ngạc nhiên với số tiền boa quá lớn
    Nên đã đặt tất cả số tiền vào một cuộc cá cược để thử vận may.
    Ngày hôm sau, cô được tin mình thắng cược
    Và trao ngay một phần tiền cho một người lang thang.
    Người đàn ông ấy đã vô cùng cảm kích
    Bởi đã hai ngày ông chẳng có chút gì lót dạ.
    Sau bữa tối thịnh soạn với bánh mì, bơ và sữa
    Ông trở về căn nhà nhỏ tồi tàn
    Nơi có nhiều người nghèo khó khác cùng trú ngụ.
    (Lúc đó ông nào hay biết rằng ông sắp phải vật lộn với số phận
    của mình.)
    Trên đường về, ông lão nhặt được một chú chó con đang co ro vì
    lạnh.
    Ông mang nó về nhà để sưởi ấm.
    Chú chó nhỏ rất biết ơn ông
    Vì chẳng còn phải lang thang đói khát ngoài trời đầy giông bão.
    Đêm đó, căn nhà bị phát hỏa

    Chú chó nhỏ sủa vang ầm ĩ để báo động.
    Nó cứ sủa mãi cho đến khi đánh thức được mọi người
    Tiếng sủa của nó đã cứu tất cả thoát khỏi tai ương.
    Một trong những cậu bé được cứu sống hôm ấy
    Khi lớn lên đã trở thành Tổng thống có tài cùng một trái tim nhân
    hậu.
    Tất cả mọi điều ấy bắt nguồn từ một nụ cười bình dị
    Một nụ cười chẳng tốn một đồng xu.

    - Barbara Hauck

    Second chance

    They say God works in his mysterious ways. Sixteen-year-old James Hogan
    had no idea God was about to intervene in his life. He'd dropped out of
    school a few weeks earlier to have a job delivering pizzas. Described by his
    teachers and employers as a courteous, hard worker, James just couldn't
    seem to handle the psychologycal pressures of adolescence. His life was
    going nowhere fast despite the silent prayers of his mother.
    Always conscientious, James delivered pizzas hot from the oven until the
    day, on the way taking pizzas to the customer, he saw the back of a Cadillac
    sinking. The car was going down fast with an elderly man inside. Without
    hesitation, James leaped into the water. Trapped inside was the Reverend
    Max Kelly. He was unconscious. James, standing on the back of the car, saw
    that a rear window had somehow opened. So, he tried his best to pull the
    elderly man out and brought him to shore.
    After the rescue, the police offered James a ride home. But he declined,
    stating that he had his truck to drive and pizza to deliver. Ever conscientious,
    he did ask them to radio the restaurant to notify his customers that their
    pizzas would be a little late and a little cold.
    In December of 1995, James Hogan was awarded the Carnegie Medal for
    heroism which included $2,500, and a scholarship. James says the incident
    has changed his life. Just two weeks before the accident, he had held the gun,
    which his father left, to his head wanting to die. He wouldn't have been there
    to save the Reverend's life had the gun not jammed.
    His mother's prayers answered, James is back in school, not only taking
    extra classes to catch up with his classmates but also practicing for the
    baseball team. A huge public outpouring of love and support has given him a
    renewed meaning and purpose and a well-earned second chance.
    - Joanie Nietsche

    You never know what happiness a simple act of kindness will bring about.
    - Bree Abel

    Cơ hội thứ hai

    Người ta nói rằng Thượng đế thường hành động theo những cách bí ẩn riêng
    của Người. Chàng trai James Hogan 16 tuổi không biết rằng sẽ có lúc
    Thượng Đế can dự vào cuộc đời của cậu. Vài tuần trước, James đã bỏ học để
    làm công việc giao nhận bánh pizza. Tất cả thầy cô của cậu trước đó và
    những người thuê cậu làm việc đều nhận xét James là một chàng trai hòa
    nhã, chịu khó, duy chỉ có điều là James dường như không thể vượt qua
    những áp lực tâm lý của tuổi mới lớn. Cuộc sống của cậu cứ thế trôi qua thật
    nhanh mà chẳng biết rồi sẽ về đâu, mặc cho người mẹ vẫn âm thầm cầu
    nguyện cho cậu.
    Ngày ngày, James vẫn tận tụy chở những phần bánh pizza nóng hổi từ lò
    nướng giao cho khách hàng. Cho đến một hôm, trên đường đi giao bánh, cậu
    trông thấy phần đuôi của một chiếc Cadillac đang chìm. Chiếc xe đang chìm
    rất nhanh cùng với một cụ già còn kẹt lại bên trong. Không chút do dự,
    James lao mình xuống nước. Người bị kẹt bên trong chính là vị Cha cố đáng
    kính Max Kelly. Ông đã bất tỉnh. Khi đứng trên mui xe, James phát hiện
    thấy ô cửa kính phía sau dường như để mở. Thế là, cậu cố hết sức kéo Cha
    cố ra khỏi xe rồi đưa ông lên bờ.
    Sau khi James cứu sống vị Cha cố đó, cảnh sát đề nghị đưa cậu về nhà.
    Nhưng James từ chối, bảo rằng mình còn phải lái xe đi giao bánh pizza. Vốn
    tính cẩn thận, James đã nhờ họ thông báo cho cửa hàng để chuyển lời đến
    những vị khách của cậu rằng bánh pizza sẽ đến hơi trễ và hơi nguội một
    chút.
    Tháng 12 năm 1995, James Hogan được trao tặng huy chương Carnegie vì
    nghĩa cử anh hùng của mình, cùng với số tiền 2.500 đô la và một suất học

    bổng. James nói rằng, biến cố này đã làm thay đổi cuộc đời cậu. Chỉ mới hai
    tuần trước sự kiện đó, cậu đã có lúc cầm lấy khẩu súng của cha để lại, chĩa
    vào đầu mình với ý định tìm đến cái chết. Nếu như lúc đó viên đạn không bị
    kẹt thì James đã không thể có mặt để cứu vị Cha cố rồi.
    Những lời nguyện cầu của mẹ cậu đã được đáp lại. James quay trở lại
    trường, theo học các lớp phụ đạo để bắt kịp bạn bè và còn tham gia luyện tập
    trong đội bóng chày. Tình yêu thương tràn đầy và sự động viên to lớn của
    mọi người xung quanh đã đem đến cho cậu một ý nghĩa, một mục đích sống
    mới, và cả một cơ hội thứ hai thật xứng đáng.
    - Joanie Nietsche
    Bạn sẽ không bao giờ biết được một việc làm tốt tưởng như rất đỗi bình
    thường sẽ mang lại niềm hạnh phúc như thế nào đâu.
    - Bree Abel

    Fear and belief

    I used to live in perpetual fear of losing things I had, or never having the
    things I hoped to acquire.
    What if someday I lose my hair?
    What if I never get a house for my children?
    What if I become out of shape or unattractive as before?
    What if I lose my job?
    What if I am suddenly disabled and cannot play ball with my child?
    What if I get old and frail and have nothing to offer those around me?
    But Mother's Life patiently teaches those who listen.
    And now I know:
    If I lose my hair, I will be the best bald guy I can be, and I will be proud that
    my head can still stimulate good ideas.
    A big house cannot make me happy. The unhappy heart will not find
    contentment in a bigger or significant house. The fulfilled heart, however,
    will make any home the happiest one.
    If I spend more time developing my emotional, mental and spiritual
    dimensions, rather than focusing solely on my physical self, I believe I will
    be more beautiful with each passing day.
    If I cannot work for wages, I will reserve all my strength as well as belief to
    help unhappy lives as what I get back make me richer.

    If I am physically unable to teach my child to throw a curve ball, I will have
    more time to teach him to handle the curves thrown by life, and this shall
    serve him better.
    And if aging robs my strength, mental alertness and physical stamina, I will
    offer those around me the strength of my belief, the depth of my love and the
    spiritual stamina of a soul that has been carefully shaped by the hard edges
    of a long life and numberless experience.
    No matter what losses or broken dreams may lie in my destiny, I will meet
    each challenge with dignity and resolve. For God has given me many gifts,
    and for each one that I may lose, I will find other ten more for me to
    cultivate. Consequently, my life always is enriched a lot.
    And so, when I can no longer dance, I will sing joyfully; when I haven't the
    strength to sing, I will whistle with contentment; when my breath is shallow
    and weak, I will listen intently and sing out loudly wordless melodies of love
    from the bottom of my heart; and when the heavenly bright light approaches,
    I will pray silently until I cannot pray.
    Then it will be time for my reversion to my original point. And what then
    should I fear?
    - David L. Weatherford
    Nothing in life is to be feared. It is only to be understood.
    - Marie Curie

    Nỗi sợ và niềm tin

    Tôi từng sống trong nỗi sợ hãi thường trực về việc phải mất đi những gì
    mình đang có, hay không bao giờ đạt được những gì mình ước ao.

    Tôi sẽ ra sao nếu một ngày kia mái tóc của tôi không còn nữa?
    Tôi sẽ thế nào nếu mãi mãi không thể mua nổi một căn nhà cho các con của
    mình?
    Tôi sẽ trông thế nào nếu đánh mất đi dáng vẻ cân đối và không còn hấp dẫn
    như trước nữa?
    Tôi sẽ ra sao nếu bị mất việc làm?
    Tôi sẽ sống thế nào nếu bỗng nhiên bị tật nguyền và không thể cùng con
    chơi bóng?
    Tôi sẽ thế nào nếu một mai trở nên già yếu và không thể giúp đỡ ai được
    nữa?
    Nhưng Bà Mẹ Cuộc Sống vẫn luôn tận tình chỉ bảo cho những ai biết lắng
    nghe.
    Và giờ thì tôi đã hiểu:
    Nếu mất đi mái tóc, tôi sẽ là một anh chàng hói đầu tuyệt vời nhất, và tôi sẽ
    tự hào khi trí óc tôi vẫn nảy ra những ý tưởng tốt đẹp.
    Một căn nhà rộng lớn không thể làm tôi hạnh phúc. Một con tim đau buồn
    không thể tìm thấy niềm vui giữa căn nhà rộng thênh thang, hay nguy nga
    tráng lệ. Tuy nhiên, một con tim tràn đầy niềm vui sống sẽ tô điểm cho mọi
    ngôi nhà trở thành nơi chốn hạnh phúc nhất.
    Thay vì cứ chăm chăm lo lắng đến ngoại hình, tôi sẽ dành nhiều thời gian
    hơn để vun đắp cho tâm hồn, tình cảm và lý trí của mình. Lúc đó, mỗi ngày
    trôi qua, tôi tin mình sẽ đẹp hơn.
    Và nếu không thể làm việc vì chuyện lương bổng, tôi sẽ dành sức lực, niềm
    tin của mình để giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh, bởi những gì nhận lại sẽ
    giúp tôi trở nên giàu có hơn rất nhiều.
    Nếu cơ thể không cho phép tôi dạy con ném một đường bóng hình vòng
    cung, tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn để dạy con ứng phó với những bài toán
    khó trong cuộc đời, và điều này sẽ giúp ích trẻ nhiều hơn.
    Và nếu tuổi già có lấy đi của tôi sức khỏe, sự minh mẫn cùng độ dẻo bền của

    cơ thể, tôi sẽ dành tặng mọi người quanh tôi sức mạnh của niềm tin, lòng yêu
    thương sâu sắc và một tâm hồn kiên định đã được hun đúc bằng thời gian và
    vô vàn trải nghiệm.
    Dù cho số phận có buộc tôi phải đối diện với những mất mát hay ước mơ bị
    tan vỡ, tôi vẫn sẽ luôn đối mặt với mọi thử thách bằng phẩm hạnh và lòng
    kiên định của mình. Bởi Thươnå g đê ë đã cho tôi rất nhiều ân huệ, và với
    mỗi điều mà tôi có thể sẽ đánh mất, tôi lại tìm thấy mười điều khác để học
    hỏi. Nhờ vậy, cuộc sống của tôi sẽ ngày càng phong phú hơn rất nhiều.
    Và rồi, khi không còn khiêu vũ được nữa, tôi sẽ vui vẻ hát ca; khi không còn
    sức để hát, tôi sẽ huýt sáo trong niềm vui sướng, mãn nguyện; khi hơi thở trở
    nên yếu đi, tôi sẽ chăm chú lắng nghe và cất cao những giai điệu không lời
    của tình yêu từ sâu thẳm con tim; và khi ánh sáng thiên đường đến tiễn đưa
    linh hồn tôi, tôi sẽ lặng lẽ nguyện cầu cho đến khi không thể cầu nguyện
    được nữa.
    Và đó là lúc tôi trở về với nguồn cội của mình. Vậy thì còn điều gì khiến tôi
    phải sợ hãi nữa đây?
    - David L. Weatherford
    Cuộc sống không có gì khiến ta phải sợ hãi. Cuộc sống chỉ là để ta tìm hiểu
    và khám phá.
    - Marie Curie

    God would have wanted it that way!

    Never! Never did I ever think that I would lose both of my parents on the
    same day. However, I received a phone call telling me that both of my
    parents had be...
     
    Gửi ý kiến

    Học ở trường, học trong sách vở, học lẫn nhau và học dân. Hồ Chí Minh

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THPTĐỊNH HOÁ - THÁI NGUYÊN !