BẢN TIN THƯ VIỆN

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

KIẾN THỨC PHỔ THÔNG

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH / HOẠT ĐỘNG CỦA THƯ VIỆN

VĂN HỌC CẢM NHẬN TÁC PHẨM

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

TDMNPB_tunhien.jpg Ban_do_cac_nuoc_Dong_Nam_A.jpg HB_MDDS.jpg HB_NHOMNUOC.jpg BANDOKINHTE.jpg Gioi_han_sinh_thai_ca_ro_phi.png Gioi_han_sinh_thai_cua_tam.png Gioi_han_sinh_thai_xuong_rong.png

SÁCH ĐIỆN TỬ SÁCH THAM KHẢO

KIẾN THỨC LỊCH SỬ - TỰ HÀO VIỆT NAM

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Định hướng nghề nghiệp 4.0

    Chicken Soup For The Father’s Soul – Cha – Điểm Tựa Đời Con

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
    Ngày gửi: 18h:44' 20-03-2024
    Dung lượng: 756.5 KB
    Số lượt tải: 1
    Số lượt thích: 0 người
    Tên sách: Cha Điểm Tựa Đời Con
    Nguyên tác: Chicken Soup for the Father's Soul
    Tác giả: Jack Canfield, Mark Victor Hansen

    Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
    Tham gia cộng đồng chia sẽ sách : Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
    Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach

    LỜI GIỚI THIỆU

    Bạn thân mến!
    Bạn đang cầm trên tay cuốn sách Cha - Điểm tựa đời con và chuẩn bị cùng chúng tôi bước
    vào hành trình khám phá thế giới của những người cha. Trên hành trình này, bạn sẽ nhận ra
    những cung bậc tình cảm của cha và sẽ hiểu rõ hơn về trải nghiệm trong chính tình cảm cha con
    của mình.
    Có thể nói, tình yêu thương cha dành cho con là tuyệt đối và vô song. Dù muốn hay không, mỗi
    bước đi trong cuộc đời mỗi người con chúng ta đều cỏ sự hiện diện của hình bóng cha. Cha cho ta
    hình hài và nâng bước ta bằng đôi cánh của sự hy sinh thầm lặng. Cha cho ta lòng dũng cảm để
    đương đầu với mọi thử thách của cuộc sống. Cha cho ta sức mạnh để vững bước trên đường đời.
    Trên hết, cha cho ta niềm tin vào sự kỳ diệu của tình yêu thương và sự bao dung.
    Nếu tình mẹ êm đềm và sâu lắng như sông thì tình cha lại cao cả và vững bền như núi. Xưa
    nay, tình mẹ luôn là đề tài bất tận của mọi cảm hứng nghệ thuật và thơ ca. Và vì quá để tâm đến
    tình mẹ mà dường như chủng ta đã đối xử “bất công” với tình cha. Cha lạnh lùng để ta khôn lớn;
    cha nghiêm khắc để ta nên người. Và đôi lúc, vì không có được sự quan tâm của cha như mong
    muốn nên ta quên rằng tận sâu trong trái tim cha, ta luôn lả tuyệt đối.
    Vỉ thế, nếu một ngày kia bạn vấp ngã trên đường đời, sự nghiệp phá sản, tình yêu đổ vở hay bị
    ai đó phản bội... thì hãy nghĩ về cha cùng những kỳ vọng mà người đã dành cho bạn. Hãy để cha
    trở thành niềm an ủi cho bạn trong những phút giây yếu lòng. Hãy tìm về với cha - dù bằng
    xương bằng thịt hay chỉ là trong ý nghĩ - để tin rằng dù thế nào chăng nữa cũng luôn có người
    yêu thương bạn bằng cả trái tim.
    Với cuốn sách Cha - Điểm tựa đời con, chúng tôi muốn chia sẻ với các bạn những câu chuyện
    cảm động về tình cha. Trong mọi hoàn cảnh và ở mọi thời điểm, cha vẫn luôn theo sát cuộc đời
    mỗi chúng ta, soi sáng lối ta đi bằng ánh sáng của tình yêu thương.

    Qua đây, chúng tôi - những người thực hiện tập sách này - cũng xin được gửi lời tri ân đến
    người cha của mình. Tình yêu thương và sự chở che của cha là điểm tựa vững chắc suốt cuộc đời
    con!
    - First News

    MẪU PHẤN

    Hầu như mọi thành viên trong gia đình tôi đều sợ bố, ngay cả mẹ cũng vậy. Khi còn nhỏ, tôi
    và chị gái cho rằng mọi gia đình đều giống như thế cả. Tất cả mọi gia đình đều có một người bố
    khó tính và một người mẹ hiền hậu luôn che chở và yêu thương các con.
    Mẹ luôn cho rằng chị em tôi là những đứa con ngoan trong khi bố chẳng bao giờ nhìn nhận
    điều đó. Tuy nhiên, đúng hơn thì chúng tôi là những đứa trẻ trầm lặng, nhút nhát, hiếm khi nói
    chuyện và không bao giờ nói chuyện khi bố có mặt ở nhà. Mọi người đều bảo mẹ có những đứa
    con gái hiền lành nhất và mẹ luôn tự hào về điều đó.
    Một ngày nọ, chị em tôi khám phá ra một trò chơi mới mẻ - trò chơi mà chúng tôi tin sẽ
    chẳng làm ai phiền lòng cả. Số là nhà tôi có một cánh cửa bằng gỗ phía sau bếp; chúng tôi nhận
    ra mình có thể vẽ lên cửa bằng những viên phấn đủ màu sắc và có thể chùi sạch nó ngay sau
    đó. Thật là thú vị biết bao!
    Và ngày nào hai chị em tôi cũng vẽ thật nhiều bức tranh trên cửa. Chúng tôi hết sức ngạc
    nhiên khi nhận ra tài năng của mình. Những bức tranh đều thật tuyệt! Một hôm, chị em tôi
    quyết định sẽ vẽ một “kiệt tác” và mời mẹ đến chiêm ngưỡng nó. Biết đâu mẹ sẽ mời tất cả
    hàng xóm tới xem và có thể sau đó, họ sẽ đề nghị chị em tôi vẽ lên cả những cánh cửa nhà họ
    cũng nên. Chúng tôi chờ đợi tài năng của mình được tôn vinh! Thế nhưng, sự chờ đợi đó của
    chúng tôi đã không đến. Thay vì nhận ra vẻ đẹp của bức tranh, mẹ chỉ nhìn thấy khoảng thời
    gian và công sức phải bỏ ra để lau sạch cánh cửa. Và mẹ nổi giận. Dù không hiểu mình đã gây
    nên tội lỗi gì nhưng chị em tôi biết mình đang gặp rắc rối to!
    Chúng tôi chạy đi tìm chỗ trốn. Không khó khăn để hai đứa trẻ tìm ra chỗ nấp an toàn trong
    khu vườn nhà. Hai chị em tôi nép vào nhau sau một gốc cây và không dám cử động. Một lúc
    sau, chúng tôi nghe thấy tiếng mẹ và những người hàng xóm đang gọi tên hai đứa. Càng nghe
    rõ tiếng mọi người, chúng tôi càng không dám nhúc nhích. Trong khi mọi người đang sợ chúng
    tôi bỏ nhà đi hoặc rớt xuống ao cá thì chúng tôi lại sợ bị tìm thấy.

    Mặt trời bắt đầu lặn về hướng tây và màn đêm buông dần, chị em tôi sợ hãi nép vào nhau.
    Càng trốn lâu, chúng tôi càng không dám bước ra. Đến khi mặt trời khuất hẳn, chúng tôi nghe
    thấy mẹ gọi điện đến sở cảnh sát cầu cứu. Khi cảnh sát đến, cuộc tìm kiếm lại bắt đầu và lần
    này, nó càng trở nên căng thẳng. Nếu lúc trước chị em tôi chỉ cảm thấy sợ hãi thì bây giờ,
    chúng tôi thực sự kinh khiếp!
    Khi ôm chặt lấy nhau trong bóng tối, chúng tôi nghe thấy một giọng nói ở ngay sát chỗ mình
    đang nấp. Chị em tôi bàng hoàng khi nhận ra đó là giọng của bố. Nhưng sau đó, tôi nhận ra có
    điều khác biệt trong giọng nói của bố. Bố đang cầu nguyện bằng giọng nghẹn ngào pha lẫn sợ
    hãi. Bố nguyện sẽ hiến dâng cả cuộc đời mình cho Thượng đế nếu Người mang hai đứa con gái
    của bố trở về an toàn.
    Chúng tôi thật sự kinh ngạc khi nghe thấy những lời này. Thế rồi chẳng ai bảo ai, cả hai chạy
    ùa về phía bố. Nỗi sợ hãi cũng tan biến theo từng bước chạy của hai chị em. Và bố - với đôi
    cánh tay mạnh mẽ đầy tình yêu thương - đã ôm chặt chúng tôi vào lòng và khóc nức nở. Mọi
    thứ thay đổi kể từ ngày đó. Chúng tôi có một người bố mới - hiền hòa và tử tế - thay cho người
    bố cũ đã bị bỏ lại trong vườn vào đêm hôm đó. Mẹ luôn dạy chúng tôi rằng Thượng đế luôn
    mang đến cho ta những điều kỳ diệu. Và mẹ đã nói thật đúng. Người đã thay đổi gia đình tôi chỉ
    bằng một mẩu phấn nhỏ.
    - Holly Smeltzer

    CUỘC PHIÊU LƯU CỦA CHÀNG TRAI TRẺ
    Tôi ngồi bên lề đường cao tốc, trầm ngâm suy nghĩ. Sau đó tôi lấy giấy bút ra, viết: “Bố ơi,
    con muốn về nhà”. Nhưng rồi ngay lập tức, tôi xé đôi tờ giấy, vo tròn lại và ném ra xa. Những lá
    thư của tôi luôn bắt đầu và kết thúc như thế. Tôi muốn về nhà với bố mẹ và các em, nhưng...
    Tôi bỏ nhà đi sau khi học hết phổ thông vì mâu thuẫn với bố. Trong khi bố mẹ muốn tôi vào
    đại học thì tôi lại chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi con đường học vấn. Tôi chán ngán việc học
    hành và quyết tâm không đến trường nữa. Thế là bố tôi - vốn rất nghiêm khắc - đã bắt tôi cáng
    đáng mọi việc trong trang trại. Một ngày nọ, giữa hai bố con tôi xảy ra xung đột lớn. Tôi nhét
    vội vài bộ quần áo vào túi rồi giận dữ rời khỏi nhà, bỏ sau lưng tiếng quát của bố: “Nếu mày bỏ
    nhà đi thì đừng bao giờ trở về nữa!”. Mẹ tuyệt vọng chạy theo tôi với đôi mắt đẫm nước. Sau
    này, trong những đêm mất ngủ, tôi vẫn thấy những giọt nước mắt của mẹ ngày ấy.
    Tôi tự nhủ nhất định lần này mình phải viết thư về nhà xin lỗi bố. Tôi tìm một tờ giấy khác,
    và bắt đầu viết.
    Kính chào bố! Vậy là con đã đi khỏi nhà được hơn một năm. Suốt thời gian qua, con đã lang
    thang từ nơi này đến nơi khác, làm đủ mọi công việc, nhưng chẳng có việc nào ra hồn cả. Lúc
    nào người ta cũng hỏi con một câu duy nhất: “Cậu học hành tới đâu rồi?”. Dường như họ luôn
    để dành công việc tốt nhất cho những người có bằng cấp.
    Đến bây giờ con mới hiểu được rằng bố mẹ luôn luôn đúng. Con cũng nhận ra rằng công việc
    ở trang trại nhà mình chẳng nặng nhọc bao nhiêu và đúng là con cần phải tiếp tục học lên nữa.
    Con cũng nhận ra bố mẹ rất yêu thương con.
    Con xin lỗi vì đã không viết cho bố mẹ lá thư nào trong suốt một năm qua. Bố mẹ biết đấy,
    viết ra những dòng này đối với con thật chẳng dễ dàng chút nào. Từ khi bỏ nhà đi con đã gặp
    nhiều người tử tế nhưng cũng không ít kẻ xấu xa. Thế nhưng, điều đó vẫn chẳng thấm vào đâu
    với nỗi cô đơn khi không có một nơi chốn yên bình để con có thể trở về vào mỗi tối. Đến bây
    giờ con mới thấm thìa được ý nghĩa to lớn của gia đình. Bố ơi! Con xin lỗi vì đã khiến bố buồn
    lòng về con nhiều đến vậy. Con biết bố đã nói nếu con bỏ đi thì đừng bao giờ quay về nữa,

    nhưng con mong bố hãy cho con cơ hội để sửa chữa sai lầm của mình. Con muốn được trở về
    nhà để lại trở thành thành viên trong gia đình mình như trước đây. Con muốn thi vào trường
    Nông nghiệp và con muốn được phụ bố chăm sóc trang trại.
    Con không thể nhận thư bố trả lời vì con không có chỗ ở cố định. Nhưng khoảng vài ngày tới
    (cũng không biết chắc ngày nào vì con đang đi nhờ xe người ta), con sẽ ghé ngang qua nhà
    mình. Nếu bố cho phép con vào nhà, xin bố hãy để đèn sáng ở mái hiên. Đó là dấu hiệu bố đã
    tha thứ cho con. Nếu không có ánh đèn, con sẽ tiếp tục đi. Và con sẽ không than trách gì nếu
    như ngọn đèn không sáng.
    Cho con gửi lời thăm mẹ và các em con.
    Thương bố,
    Con của bố
    Tôi gấp lá thư lại, lòng nhẹ nhõm như vừa trút được một gánh nặng khủng khiếp. Tôi nhét lá
    thư vào túi áo và kéo cái va-li cũ kỹ ra lề đường, đưa tay vẫy vẫy chiếc xe hơi đầu tiên đang tiến
    về phía mình. Tôi cần phải vượt qua một chặng đường dài nữa mới biết được câu trả lời của
    bố.
    Ngày hôm đó, tôi chỉ đi được khoảng hơn năm mươi ki-lô-mét. Tôi dừng lại ở một thị trấn
    nhỏ và gửi lá thư đi. Sau khi nhét thư vào thùng, tôi cảm thấy hơi lo sợ. Chẳng biết việc làm này
    của tôi là đúng hay sai. Nhưng dù sao thì mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi và việc tôi cần làm lúc
    này là phải tiếp tục con đường của mình.
    Ngày hôm sau, hành trình của tôi bị gián đoạn nhiều lần. Tôi đã thức trắng đêm hôm trước
    nên gần như kiệt sức ngay khi vừa bắt đầu. Khi tới một cây sồi giữa cánh đồng, tôi nằm duỗi ra
    trên bãi cỏ và cố gắng chợp mắt một chút. Nhưng giấc ngủ đã không đến như tôi mong đợi.
    Cuối cùng, tôi ngồi tựa vào gốc cây, nhìn ngắm cảnh vật quanh mình. Cách chỗ tôi không xa, hai
    chú chó đang rượt theo một chú thỏ. Xa xa, tôi thấy thấp thoáng vài ngôi nhà nằm dưới chân
    đồi, nép mình dưới tàn cây. Tôi gần như có thể nghe được cả tiếng trẻ con nô đùa, tiếng gà gáy

    và ngửi được cả mùi thơm nồng của món bánh táo nướng. Và chỉ cần nhắm mắt lại, hình ảnh
    ngôi nhà thân yêu của tôi lại hiện ra thật sống động và ấm cúng - ngôi nhà mà tôi đã bỏ đi chỉ
    vì một phút nóng nảy. Tôi tự hỏi giờ này em gái tôi đang làm gì. Dù đôi lúc con bé thật phiền
    toái nhưng trong mắt tôi, nó vẫn là đứa em tuyệt vời. Và tôi lại thấy hình ảnh mẹ đang nấu
    nướng. “Mẹ đã hâm nóng thức ăn cho con rồi đấy, con trai!” là câu nói thường xuyên của mẹ
    mỗi khi tôi về nhà muộn.
    Tôi đứng lên, cố gắng thoát khỏi những ký ức tươi đẹp về gia đình. Mùi thơm ngai ngái của
    đám cỏ khô mới cắt thoang thoảng quanh tôi. Tôi rảo bước trên con đường thênh thang trước
    mặt - con đường sẽ đưa tôi về nhà, dù không biết đó có còn là nhà của mình nữa không. Bố tôi
    không phải là người cố chấp nhưng tính ông rất nghiêm khắc.
    Một tài xế dừng xe lại cho tôi quá giang. Thật tốt khi có ai đó để trò chuyện vào lúc này. Cháu đang đi đâu thế? - Người tài xế hỏi tôi một cách thân tình.
    Tôi im lặng một lúc rồi mới trả lời:
    - Cháu... về nhà.
    - Vậy cháu đi đâu trong thời gian qua?
    Tôi biết ông không phải là người tọc mạch; gương mặt ông thể hiện một sự quan tâm sâu
    sắc đối với tôi.
    - Cháu... đi lang thang
    - Cháu xa nhà lâu chưa?
    Tôi cười, dù hơi e dè khi trả lời:
    - Dạ! Được một năm, một tháng, hai ngày rồi ạ.

    Ông không nhìn tôi, nhưng mỉm cười, và tôi biết là ông hiểu. Ông kể cho tôi nghe về gia đình
    của ông. Ông có hai người con trai, một người bằng tuổi tôi và một người thì lớn hơn.
    Trời nhập nhoạng tối, ông tìm một quán ăn nhỏ và nằng nặc mời tôi vào cùng. Tôi từ chối
    với lý do mình cần phải tiếp tục hành trình dang dở phía trước. Tuy nhiên, ông thuyết phục
    rằng tôi cần phải tắm rửa và nghỉ ngơi đôi chút trước khi trở về nhà. Cách quan tâm của ông
    làm tôi nhớ cha vô cùng. Tôi bảo với ông rằng tôi còn rất ít tiền và không muốn ông phải chi
    trả cho mình nhiều như vậy. Thế nhưng, trước sự nhiệt tình của ông, tôi nhận lời ở lại. Sáng
    hôm sau, sau khi ăn sáng xong, tôi đề nghị trả tiền thì ông ngăn lại và nói:
    - Cháu là một chàng trai tốt. Con trai lớn của bác đã bỏ nhà đi cách đây hai năm - chính xác
    là hai năm, mười lăm ngày.
    Ông nhìn xa xăm và nói:
    - Bác mong rằng con bác cũng sẽ được người ta đối xử tử tế và sẽ sớm quay trở về nhà như
    cháu.
    Tôi im lặng, chẳng biết nên nói gì với ông.
    Cuối cùng, khi bắt tay tạm biệt ông, tôi mới dám mở lời: - Cám ơn bác! Cháu tin là con trai
    bác cũng được nhiều người giúp đỡ và sẽ sớm trở về.
    - Cảm ơn cháu! Chúc cháu may mắn!
    Sau hai ngày với rất nhiều lần quá giang xe, đoạn đường về nhà của tôi chỉ còn khoảng năm
    mươi ki-lô-mét. Tối hôm đó, tôi chậm rãi bước trên đường, lòng lo lắng khôn nguôi. Đoạn
    đường về nhà càng lúc càng ngắn lại. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu mái hiên không sáng đèn? Tôi sẽ
    làm gì hoặc sẽ đi đâu?
    Một chiếc xe tải có gắn toa moóc chạy ngang qua tôi rồi chậm dần. Người tài xế ngoắc tôi,
    lên tiếng hỏi:

    - Cậu đi đâu đây?
    - Cháu về nhà cách đây khoảng bốn mươi ki-lô-mét. Chú có đi xa cỡ đó không? -Tôi hỏi.
    - Xa hơn. Lên xe đi, tôi cho đi nhờ.
    Chúng tôi im lặng suốt đoạn đường sau đó. Tôi giả vờ ngủ và nhắm mắt lại, ngả lưng ra sau
    ghế. Trời bắt đầu mưa và càng lúc càng nặng hạt. Khi xe chạy gần đến trang trại của bố tôi,
    mưa bắt đầu ngớt. Tôi vừa lo lắng vừa hy vọng. Liệu có ánh đèn nào ở mái hiên chờ đợi tôi
    không? Tôi căng mắt ra nhìn xuyên qua màn mưa và bóng tối. Thế rồi, khi xe chạy đến khúc
    cua rẽ vào nhà tôi, tôi nhắm mắt lại, tim đập mạnh. Tôi không thể chịu đựng được nếu không
    nhìn thấy một ánh đèn nào ở mái hiên cả. Người lái xe cười to, rồi quay sang nói với tôi:
    - Cậu có để ý ngôi nhà mà chúng ta vừa chạy qua không? Chắc nhà ấy điên rồi! Có đến ba,
    bốn cái ghế đặt trước mái hiên, trên mỗi cái ghế có một ngọn đèn, lại thêm một ông già đứng
    bên cạnh cầm đèn chiếu thẳng ra đường nữa. Mà cậu có thấy ngọn đèn dưới mái hiên cũng
    sáng rực luôn không?
    - Calvin Louis Fudge

    TÀI SẢN THỪA KẾ
    Cho đến tận năm ba mươi ba tuổi, đối với tôi, cụm từ “tài sản thừa kế” cũng chỉ là một cụm
    từ bình thường. Nó chỉ liên quan đến những món quà mà tôi nhận được từ những người thân
    đã qua đời của mình.
    Hai vợ chồng tôi đều lớn lên trong gia đình có cha làm nghề xây dựng. Đó là lý do vì sao
    chúng tôi quyết định tự xây nhà cho mình thông qua sự tư vấn của hai bên gia đình.
    Cha của Linda sống cách chúng tôi năm mươi dặm, và ông đang chống chọi với bệnh ung
    thư ở giai đoạn cuối. Còn cha tôi, thật may mắn là ông vẫn còn khỏe mạnh và đang làm quản
    đốc cho một công ty xây dựng. Mặc dù được sự tư vấn của cha nhưng tiến độ xây dựng của căn
    nhà chúng tôi vẫn rất chậm chạp.
    Ba tháng sau khi vợ chồng tôi bắt tay vào xây nhà, Linda mang thai đứa con thứ hai. Khi ấy,
    chúng tôi vẫn đang ở nhà thuê và phải trả những khoản vay ngân hàng. Vào những ngày nghỉ
    cuối tuần, vợ chồng tôi gửi con cho bà nội để đến kiểm tra và sửa soạn cho nhà mới. Chẳng bao
    lâu sau, lịch làm việc kín mít cộng với áp lực về tinh thần đã khiến cả tôi và Linda bị ốm. Chúng
    tôi cần người phụ việc. Thế là vợ chồng tôi quyết định thuê Don Cronk - một chuyên gia xây
    dựng - đến làm nốt phần việc còn lại cho ngôi nhà của mình.
    Chú Don chỉ mất chưa đầy một tuần để làm xong công việc mà có thể vợ chồng tôi phải cần
    sáu tuần lễ mới hoàn thành. Chúng tôi vui mừng vì mọi thứ tiến triển nhanh chóng nhưng cũng
    hết sức lo lắng khi nghĩ đến số tiền phải trả cho Don.
    Nhưng khi Don đưa hóa đơn thanh toán cho vợ chồng tôi, chúng tôi thật sự bất ngờ, số tiền
    trên hóa đơn thấp hơn nhiều so với số chúng tôi đã ước lượng.
    - Chú Don ơi! Cháu nghĩ hóa đơn này sai rồi!
    Chú Don mỉm cười, bảo đảm với tôi rằng số tiền này là hợp lý cho dù nó quá nhỏ so với

    những gì tôi và Linda đã tính toán.
    Chú Don nói:
    - Khi tôi sa cơ thất thế, cha của cậu là người duy nhất nhận tôi vào làm việc. Suốt thời gian
    qua, tôi đã không làm được gì nhiều cho ông ấy. Vì thế, mong cậu hãy xem đây là món quà nhỏ
    tôi tặng cậu, cũng là tấm lòng của tôi đối với những gì cha cậu đã làm cho tôi trước kia.
    Món quà của Don thật sự quá bất ngờ đối với tôi! Và tôi nghĩ đến cha với lòng biết ơn vô bờ
    bến. Cha đã sống một cuộc đời ý nghĩa và tạo phúc cho con cháu.
    Ngày hôm đó, tôi đã được thừa kế một tài sản vô cùng quý báu từ người cha kính yêu của
    mình. “Tài sản thừa kế” không chỉ mang ý nghĩa tiền bạc vật chất mà nó còn là những ân đức
    mà ta nhận được từ người thân. Tôi muốn học tập cha để tạo nên thật nhiều phúc lành cho các
    con. Tôi muốn chúng nhận được “tài sản thừa kế” đặc biệt như mình đã nhận được từ cha hôm
    nay.
    - Ed VanDeMark

    XIN CHÀO... VÀ TẠM BIỆT BỐ!
    “Tôi không thân mật với bố, nhưng bố có vị trí rất đặc biệt đối với tôi. Khi tôi còn nhỏ, bố luôn
    rất đỗi tự hào về những việc tôi làm như tập bơi hoặc diễn kịch trong trường. Bố luôn nhìn tôi
    bằng ánh mắt tin cậy. Điều đó làm tôi cảm thấy tuyệt vời.”
    Diane Keaton
    Ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã không thích việc đi lại bằng máy bay. Cảm giác khi máy bay cất
    cánh luôn khiến tôi sợ hãi. Thế nhưng hôm nay, tôi lại có một quyết định trái với thói quen
    thường ngày: đáp máy bay tới California thăm cha. Nhìn những đám mây ngoài cửa sổ máy
    bay, tôi chợt nhớ về thời thơ ấu của mình.
    - Victoria ơi! Con có thư này!
    Tiếng gọi của bà nội khiến tim tôi như ngừng đập trong giây lát vì từ trước đến giờ tôi chưa
    nhận được lá thư nào cả!
    Tôi chạy như bay về phía bà nội. “Từ từ chứ con”, - bà nhìn tôi trìu mến với nụ cười hồn hậu
    trên môi. Tim tôi đập mạnh khi nhận ra “lá thư” mà bà nói chính là một gói quà! Một gói quà
    dành cho tôi! Tôi ngồi xuống trường kỷ, vội vã bóc tấm giấy màu nâu bao bọc bên ngoài gói
    quà. Tôi thậm chí không cần biết ai đã gửi quà bởi điều đó không quan trọng với tôi lúc này.
    Tất cả những gì tôi quan tâm là món quà này dành cho tôi!
    Giấy gói quà bên ngoài rơi xuống nền nhà, và qua lớp giấy kính, tôi nhìn thấy món quà của
    mình. Thật không thể tin được: một con lật đật màu đỏ với chiếc áo kiểu màu trắng có cầu vai
    xanh và nơ viền đăng-ten ở hông. Tôi hét lên sung sướng, ôm món quà đứng bật dậy. Bỗng tôi
    nghe thấy có một vật gì đó vừa rơi xuống sàn nhà. Tôi dừng lại, nhìn xuống dưới chân mình và
    nhận ra một đồng xu màu trắng.
    - Bà ơi! Ai đó tặng thêm cho con một đồng xu nữa bà ạ.

    Tôi nhặt đồng xu lên, cảm nhận cái mát lạnh của kim loại trong bàn tay mình. Bà đứng nhìn
    tôi, gật đầu vui vẻ.
    - Bố con gửi đó. Đấy là quà sinh nhật bố dành cho con.
    - Thật thế hả bà? Đúng là của bố gửi cho con ạ?
    Tôi không gặp lại bố kể từ lúc tôi được mười tám tháng tuổi. Thậm chí đến bây giờ tôi còn
    không nhớ được khuôn mặt của bố ra sao nữa. Tuy nhiên, tôi tự tưởng tượng ra hình ảnh bố
    của riêng mình. Trong suy nghĩ của tôi, bố là một hiệp sĩ cưỡi trên tuấn mã tuyệt đẹp và luôn
    gọi tôi là “Công chúa nhỏ”.
    Tôi không cho phép bất kỳ ai nói xấu về bố. Hình ảnh bố trong tôi luôn tuyệt đẹp và tôi yêu
    bố hơn bất cứ thứ gì trên đời. Hơn nữa, bố rất gần gũi với tôi vì tôi luôn mang theo bức ảnh bố
    bên người. Giữa hai bố con tôi luôn có những cuộc trò chuyện rất thú vị.
    Máy bay rung chuyển mạnh khi bay vào vùng thời tiết xấu; đèn báo dây an toàn bật sáng.
    Tôi thắt chặt dây an toàn của mình và quay về thực tại. Một nữ tiếp viên chạm nhẹ vào vai tôi
    khiến tôi giật mình ngồi thẳng dậy. Sau khi bình tĩnh trở lại, cả hai nhìn nhau, bật cười.
    - Chị có cần dùng một chút gì không? - Cô hỏi với một nụ cười nhẹ.
    Tôi trả lời với đôi chút ngượng ngập:
    - Cảm ơn chị, tôi không cần gì.
    - Còn ba mươi phút nữa chúng ta sẽ hạ cánh.
    Cô tiếp viên nói rồi quay lưng bước đi. Tôi nhắm mắt lại, chợt nghĩ: “Ba mươi phút nữa thôi
    mình sẽ được gặp bố”. Sau hai mươi lăm năm đằng đẵng, giờ tôi mới thực sự được gặp người
    mà tôi gọi là bố. Tôi chưa từng mong đợi gặp ai như được gặp bố. Tôi yêu bố ngay cả khi chưa

    hề biết mặt ông. Đơn giản bố là bố của tôi.
    Tôi bước xuống khỏi máy bay lúc mặt trời đứng bóng. Tôi hít một hơi thật sâu rồi bắt một
    chiếc taxi đến chỗ bố. Vậy là cuối cùng tôi cũng được gặp người cha yêu quý của mình.
    Tôi mở cánh cửa nhà thờ, chậm rãi bước vào gian cung thánh. Không gian quanh tôi yên ắng
    đến lặng người.
    - Con chào bố! Con là con gái nhỏ Victoria của bố đây.
    Tôi chạm vào chiếc quan tài, nơi bố tôi đang nằm, và cảm nhận cảm giác giá lạnh lan khắp
    bàn tay rồi cả cơ thể mình. Tôi cố gắng kìm nén dòng cảm xúc đang trào dâng trong lòng khi
    đứng gần quan tài của bố. “Con chỉ muốn nói với bố là con rất yêu bố! Con nhớ bố lắm, bố ạ!”.
    Tôi rướn người lên, chạm vào mái tóc và gương mặt của bố - gương mặt tôi mới chỉ nhìn thấy
    lần đầu tiên nhưng cũng là lần cuối cùng.
    - Bố ơi! Bố có nhớ ngày sinh nhật của con năm con lên bảy tuổi không? Con thực sự rất hạnh
    phúc vào ngày hôm đó, bố ạ.
    Giọng nói của tôi vỡ òa trong nước mắt.
    - Con đã giữ món quà của bố bên mình suốt bao nhiêu năm nay. Nhưng bây giờ con muốn
    bố mang theo nó.
    Tôi đặt đồng bạc xuống bàn tay bố. “Như vậy là bố con mình sẽ giữ một phần món quà đó,
    bố nhé!”- Tôi thầm nghĩ.
    - Con chào bố và... tạm biệt bố. Con chỉ ước sao con có thể cảm nhận được cánh tay bố ôm
    con và nghe thấy tiếng bố gọi con là “Công chúa nhỏ” dù chỉ một lần thôi.
    Trong lúc tôi đang chìm trong nỗi đau đớn đến vô cùng thì có một bàn tay đặt lên vai tôi. Và
    một giọng nói cất lên:

    - Cháu có phải là Victoria, con gái của ông Harold không? Tôi quay lại, gạt nước mắt, trả lời:
    - Vâng ạ!
    Người đàn ông nắm lấy tay tôi và nói:
    - Bác đã biết cháu ngay từ lúc cháu mới sinh ra, dù chúng ta chưa một lần gặp mặt. Cha cháu
    luôn nhắc về cháu với tất cả tình yêu thương. Ông ấy luôn mang theo một tấm hình của cháu
    trong ví và lúc nào cũng coi cháu là “Công chúa nhỏ” của mình.
    - Victoria Robinson

    TRÒ CHUYỆN VỚI BỐ
    Jason là một trong những học sinh tiếp thu bài chậm chạp nhất trong lớp mà tôi đang phụ
    trách. Tôi chú ý đến Jason ngay từ khi cậu bé mới nhập học. Jason ít khi tập trung vào bài vở và
    thường nhìn bâng quơ ra ngoài cửa sổ. Thông thường, cậu bé chỉ kịp làm nửa bài kiểm tra thì
    chuông reo hết giờ. Mẹ Jason rất lo lắng trước tình hình của con và luôn hy vọng cậu bé sẽ tiến
    bộ hơn khi vào trung học. Nhưng đến bây giờ, khi đã vào lớp sáu, khả năng tiếp thu bài của
    Jason vẫn không có gì tiến triển. Jason cần phải thật cố gắng mới hy vọng bắt kịp các bạn trong
    lớp.
    Một lần, công ty Phát hành Sách Quốc gia hứa sẽ giúp chúng tôi tập hợp các bài viết của học
    sinh trong trường để in thành sách và lưu giữ trong thư viện. Tất cả học sinh đều hào hứng bắt
    tay vào việc sáng tác. Vì quá trình biên tập sẽ mất khá nhiều thời gian nên tôi quy định các em
    phải hoàn thành tác phẩm của mình trong vòng sáu tuần để tôi có đủ thời gian đọc và chỉnh
    sửa.
    Đến ngày nộp, Jason xin tôi gia hạn thêm thời gian để em đầu tư cho bài viết của mình. Tôi
    đã nhận được một số tác phẩm của các em học sinh với đề tài về cuộc sống của người ngoài
    hành tinh hay các chuyến du hành thú vị đến những miền đất xa xôi. Tôi gợi ý cho Jason một số
    đề tài về cuộc sống thường nhật cùng những mối quan hệ xung quanh nhưng có vẻ cậu bé vẫn
    chưa tâm đắc với chúng.
    Trước ngày tôi gửi các bài viết cho công ty Phát hành Sách, Jason đến gặp tôi với xấp bản
    thảo nhàu nhĩ trên tay. Tôi ngán ngẩm nghĩ đến cảnh phải đọc và giúp cậu bé viết lại nó một
    lần nữa. Tôi cầm bản thảo, phê bình Jason đã quá chậm trễ và bảo cậu bé về chỗ ngồi. Dù chẳng
    còn đủ thời gian để giúp cậu bé nhưng tôi cũng cố gắng liếc qua phần bìa tác phẩm. Bài viết có
    tựa: “Đứa con thiếu vắng bố”, phần phía dưới vẽ một con bươm bướm với vẻ mặt buồn bã
    đang bay trong mưa. Tôi nhìn tác phẩm của Jason, lòng đau nhói. Ở trang kế tiếp, cậu bé viết:
    “Dựa trên câu chuyện có thật”.
    Tôi ngẩng lên nhìn Jason và thấy cậu bé đang đưa mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ như mọi khi.
    Tôi đọc lướt qua bài viết của cậu, không kịp để ý tới lỗi chính tả hay vết keo nham nhở quanh

    mép các tấm hình minh họa. Một tấm hình chụp Jason khi còn bé, tấm khác chụp cậu bé đang
    nằm gọn trong vòng tay của bố và một tấm nữa chụp cảnh cậu bé ngồi trong lòng mẹ vừa khóc
    vừa nhìn chiếc bánh sinh nhật.
    Câu chuyện của Jason như sau:
    “Một cậu bé nọ đang sống trong một gia đình hạnh phúc. Một ngày nọ, cậu bé thức dậy và
    nhận thấy quanh mình có điều gì đó bất ổn. Mẹ cậu đang ngồi khóc một mình bên bàn ăn. Cậu
    nhìn quanh nhưng không thấy bố đâu cả. Cậu bé hỏi mẹ bố đâu rồi thì nhận được câu trả lời:
    - Bố đã đi đến một nơi tốt hơn rồi con ạ.
    Cậu bé rơi vào khủng hoảng và bắt đầu sống với những cơn ác mộng vào ban đêm. Rất nhiều
    lần cậu bật dậy giữa đềm khuya và hét lớn: “Bố ơi! ". Những lúc đó, mẹ cậu bé chỉ biết ôm cậu vào
    lòng và hai mẹ con cùng cầu nguyện. Cậu bé nhiều lần cầu xin Chúa cho mình được nói chuyện
    với bố, dù chỉ một lần, để cậu nói với bố những điều cậu ấp ủ bấy lâu nay. Ngày sinh nhật lần thứ
    năm, cậu buồn đến nỗi chẳng thèm ngó ngàng đến những món quà và cũng không buồn thổi nến.
    Lên tám tuổi, cậu bé dần quen với cuộc sống thiếu sự chở che của bố. Nhưng sâu thẳm trong lòng
    cậu bé, một nỗi đau vẫn âm ỉ cháy. Cậu cũng cảm nhận được nỗi đau của mẹ trước sự ra đi của
    bố cũng như sự khó nhọc của mẹ trong việc nuôi dạy mình”.
    Ở trang cuối cùng, Jason viết: “Cuối cùng, cậu bé cũng biết nên làm gì trong trường hợp người
    thân của mình đi xa. Cậu biết chắc chắn mình sẽ được gặp lại cha vào một ngày nào đó. Hai cha
    con chỉ phải xa cách nhau một thời gian mà thôi. Và giờ đây, dù không đựoc gặp cha mỗi ngày
    nhưng cậu tin cha vẫn đang hằng dõi theo cậu mỗi ngày. Cha không bao giờ để cậu đơn độc”.
    Tôi lặng người khi đọc bài viết của Jason. Tôi giúp Jason sửa lỗi chính tả, ngữ pháp và scan
    những tấm hình minh họa cho em. Bài viết của Jason còn thiếu một trang so với quy định nên
    tôi gợi ý cậu viết thư cho cha.
    “Bố thương yêu! Bố có khỏe không ạ? Con ước gì mình có thể được nhìn thấy bố thêm một lần
    nữa. Con có rất nhiều điều muốn nói với bố. Bây giờ con đã lớn lắm rồi. Con đang học lớp sáu.

    Con đã biết chơi một số môn thể thao như bóng rổ và bóng đá. Từ ngày bố đi, mẹ phải thay bố
    cáng đáng mọi việc trong gia đình. Con đang cố gắng trở thành người đàn ông tốt để có thể thay
    bố chăm sóc cho mẹ. Con luôn mong đợi tới ngày được gặp lại bố.
    Con trai Jason của bố
    Tái bút: Con yêu bố nhiều lắm!
    Khi tập sách của chúng tôi được xuất bản, nhiều người đã bật khóc khi đọc câu chuyện của
    Jason. Mẹ cậu bé nói với tôi rằng bà không hề biết về tâm sự của con trai mình. Câu chuyện đã
    gây chú ý tới Đài truyền hình địa phương. Họ mời Jason đọc lại nó để phát sóng trong Ngày của
    Cha. Chẳng bao lâu sau, câu chuyện của cậu bé đã phổ biến khắp vùng.
    Cuộc sống của Jason có nhiều thay đổi kể từ ngày đó. Cậu bé bắt đầu tiến bộ hơn trong việc
    học tập. Thế nhưng thỉnh thoảng, tôi vẫn bắt gặp hình ảnh Jason nhìn xa xăm ngoài cửa sổ lớp
    học. Tôi không còn trách mắng cậu bé nữa bởi tôi biết đó là lúc cậu đang “trò chuyện” với bố
    mình.
    - Carl Ballenas

    CẢM ƠN CUỘC SỐNG
    Gió heo may thổi nhè nhẹ làm mái tóc bạc trắng của bố tôi rung rinh trong nắng. Sau lưng
    ông, hồ nước mùa thu phẳng lặng tỏa ra ngàn tia sáng lấp lánh. Bố đưa mắt nhìn xung quanh,
    mỉm cười.
    Thật ra tôi cũng chẳng rõ bố đang mỉm cười vì điều gì. Có thể đó là vì không khí trong lành,
    vì nắng đẹp, hoặc vì món tráng miệng đang đợi bố tại Trung tâm Chăm sóc, nhưng cũng có thể
    chẳng có lý do nào. Bố tôi bị tai biến mạch máu não đã nhiều tháng nay.
    Hai bố con tôi ngồi bên nhau trong công viên vào một buổi sáng yên bình. Bố ngồi trên xe
    lăn còn tôi thì ngồi trên chiếc ghế đá bên cạnh, nắm chặt tay bố và cả hai cùng ngắm cảnh vật
    quanh mình. Tôi hỏi bố đang cảm thấy thế nào, ông trả lời:
    “Tốt”. Tôi lại hỏi các y tá ở Trung tâm có đối xử tốt với bố không, ông trả lời: “Có”. Tôi kể
    cho bố nghe về bữa tiệc sinh nhật đứa chắt gái thứ hai của bố và sự ra đời của đứa chắt thứ ba
    vào tháng ba tới.
    Bố lại mỉm cười.
    Cuối cùng tôi đứng lên đưa bố về lại Trung tâm. Khi tôi cúi xuống tháo phanh xe lăn, bố đưa
    bàn tay run run lên chạm má tôi. Tôi nhìn sâu vào đôi mắt bố. Bố đang cố gắng để nói với tôi
    điều gì đó.
    - Thật... thật... tốt...
    Tôi phân vân không biêt liệu nên chờ bố nói hết câu hay đỡ lời cho ông. Kể từ ngày bị tai
    biến, khả năng giao tiếp của bố giảm sút nghiêm trọng. Tôi không nhớ nổi lần cuối cùng bố
    thốt ra một câu nói mạch lạc nhiều hơn hai từ là khi nào. Và lúc này, bố dường như đang cố sức
    nói với tôi điều gì đó. Có lẽ tôi phải giúp bố.

    - Cái gì tốt hả bố? Thời tiết? Hay công viên? Hay là Trung tâm chăm sóc ạ?
    Bố tập trung tất cả sức lực để thử một lần nữa.
    - Ở đây. Được... ở... đây...
    Vậy là cuối cùng bố cũng đã thốt ra điều mình muốn nói.
    - Ở đây thật tốt? - Tôi lặp lại - Có phải bố muốn nói ở đây thật tốt không ạ?
    Bố mỉm cười.
    Tôi nắm lấy bàn tay gầy guộc và hôn lên trán bố.
    - Dĩ nhiên rồi. Ở đây thật tốt, bố nhỉ? - Tôi nói, giọng nghẹn ngào.
    Tôi đã hiểu câu nói của bố và đưa bố quay trở về Trung tâm. Trên đường đi, tôi nghĩ về cuộc
    đời đầy tình yêu thương và hy sinh của bố. Đáng lý vào thời điểm phải được hưởng thành quả
    lao động của mình thì bố lại phải gánh chịu căn bệnh tồi tệ này. Bố có quyền than phiền về sự
    bất công của cuộc sống. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc sáng suốt nhất, bố lại nói với tôi
    rằng: “Mọi việc như thế đã tốt rồi”.
    Tôi liên tưởng tới cuộc sống hiện tại và nhận ra bài học mà bố mang đến cho mình. Bỏ qua
    mọi sự ganh đua, tranh giành, sợ hãi, cuộc sống của ta quả thật tốt đẹp vô cùng. Thật tốt khi ta
    được sống và trải nghiệm tất cả những cung bậc mà cuộc sống mang lại, cả tốt đẹp lẫn xấu xa,
    thành công lẫn thất bại, niềm vui lẫn nỗi buồn, hạnh phúc lẫn khổ đau. Ngay cả khi cuộc sống
    hiện tại của ta có tồi tệ như thế nào chăng nữa thì nó vẫn ẩn chứa một điều gì đó tốt đẹp. Khi
    hiểu được điều đó, ta sẽ học hỏi và trưởng thành hơn rất nhiều.
    Tôi cố gắng diễn giải tất cả những suy nghĩ đó với bố khi đến thăm người lần sau. Và bố tôi
    đã mỉm cười.

    - Joseph Walker

    CON GÁI NHỎ CỦA BỐ
    - Mẹ nói với bố hộ con nhé!
    Thật là tồi tệ khi tôi biết mình mang thai ở tuổi mười bảy! Thú nhận với mẹ đã là điều quá
    sức với tôi nên tôi càng không dám nghĩ đến việc nói với bố. Từ trước đến nay, bố rất tự hào về
    tôi nên tôi luôn cố gắng sống thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của ông. Nhưng bây giờ,
    mọi nỗ lực ấy đã tiêu tan. Tôi không còn là cô con gái nhỏ ngoan ngoãn của bố nữa. Tôi thở dài,
    mệt mỏi tựa đầu vào vai mẹ để tìm cảm giác bình yên trong thoáng chốc.
    - Con hãy đi đâu đó trong lúc mẹ nói chuyện với bố nhé. Con hiểu vì sao, phải không?
    - Vâng!
    Tôi gật đầu. Thật khó để đối diện với bố ngay lúc này!
    Chiều hô...
     
    Gửi ý kiến

    Học ở trường, học trong sách vở, học lẫn nhau và học dân. Hồ Chí Minh

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THPTĐỊNH HOÁ - THÁI NGUYÊN !